81 NGÀY ĐƯA ĐÒ TRÊN “DÒNG SÔNG MÁU”
Tiếng bom đạn còn vang vọng trong đầu, tiếng thét đau đớn gọi "mẹ ơi" vẫn chập chờn trong giấc ngủ. Có 4 năm làm du kích nhưng có lẽ điều đọng lại lớn nhất với bà Nguyễn Thị Thu sau này chính là 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn.
CHỦ ĐỀ: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CHI ĐOÀN DHC23GTH03
81 NGÀY ĐƯA ĐÒ TRÊN “DÒNG SÔNG MÁU”
Lời mở đầu
Thực hiện Đề án số 20-ĐA/TWĐTN-CTĐ của Ban Bí thư Trung ương Đoàn về việc tăng cường giáo dục lý tưởng cách mạng, đạo đức, lối sống văn hóa cho thanh thiếu nhi, chúng ta cùng ngược dòng thời gian trở về với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam.
Trong những năm tháng ấy, biết bao thanh niên, học sinh, sinh viên đã gác lại tuổi xuân, rời giảng đường, lên đường ra trận với lý tưởng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Giữa bom đạn khốc liệt nơi chiến trường Quảng Trị năm 1972, dòng sông Thạch Hãn đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh và lòng yêu nước bất diệt.
Câu chuyện “81 ngày đưa đò trên dòng sông máu” kể về nữ du kích Nguyễn Thị Thu – người con gái mới mười bảy tuổi đã cùng gia đình chèo đò đưa bộ đội vượt sông trong suốt những ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Những chuyến đò âm thầm giữa mưa bom bão đạn không chỉ đưa người lính qua sông mà còn chuyên chở niềm tin, khát vọng hòa bình và tinh thần bất khuất của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.
Qua câu chuyện ấy, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập; đồng thời hun đúc tinh thần yêu nước, ý chí cống hiến và trách nhiệm xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Câu chuyện thời hoa lửa: 81 ngày đưa đò trên “dòng sông máu”
Tiếng bom đạn còn vang vọng trong đầu, tiếng thét đau đớn gọi "mẹ ơi" vẫn chập chờn trong giấc ngủ. Có 4 năm làm du kích nhưng có lẽ điều đọng lại lớn nhất với bà Nguyễn Thị Thu sau này chính là 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn.
1. Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, bà Nguyễn Thị Thu (xã Triệu Phong, Quảng Trị) tròn 17 tuổi, tham gia lực lượng du kích tại địa phương. Ở tuổi trăng tròn, bà gặp gỡ, nên duyên với ông Nguyễn Câu (cũng 17 tuổi), con trai ông Nguyễn Con – một ngư dân làm nghề cào hến trên sông Thạch Hãn. Cả hai chỉ mới làm lễ dạm ngõ đơn sơ, chưa kịp đám cưới thì trận chiến nổ ra. Ông Câu sau đó vào miền Nam, bà Thu ở lại cùng bố chồng giúp bộ đội vượt sông Thạch Hãn.
Tiếng bom đạn còn vang vọng trong đầu, tiếng thét đau đớn gọi “mẹ ơi” vẫn chập chờn trong giấc ngủ. Có 4 năm làm du kích nhưng có lẽ điều đọng lại lớn nhất với bà Nguyễn Thị Thu sau này chính là 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn.Kể từ khi chiến dịch bắt đầu, con đò của tôi đưa hàng ngàn chiến sĩ qua sông. Họ còn trẻ lắm, 18 – 20 tuổi. Đa phần là sinh viên các trường đại học ngoài Hà Nội mới gác bút cầm súng. Điều day dứt nhất là tôi đưa họ đi… nhưng chẳng mấy ai trở lại”, bà Thu nghẹn ngào.
2. Gặp lại chiến sĩ năm xưa
Để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên đã đặt bút xuống, khoác lên mình màu áo lính rồi tham gia huấn luyện. Chỉ trong vài tháng, họ lập tức lên đường vào miền Nam. Đến Quảng Trị, họ được chia ra nhiều mũi, nhiều cánh quân để vượt sông Thạch Hãn, tiếp cận thành cổ và chiếc đò của bố con bà Thu chính là phương tiện sống còn.
“Ban ngày địch đánh ác liệt, máy bay quần thảo thả bom, bắn phá. Hầu hết những chuyến đò của tôi đều phải chèo vào ban đêm. Đêm tối như mực, chỉ khi có ánh lửa từ bom đạn lóe lên mới nhìn được mặt nhau một thoáng”, bà Thu kể. Chiến tranh khốc liệt chẳng để bà kịp nhớ mặt, nhớ tên hai chiến sĩ ấy. Thế rồi mãi 46 năm sau, có một cụ ông tóc bạc phơ vượt hàng trăm cây số từ miền Bắc vào Quảng Trị, tìm gặp lại nữ du kích đưa đò năm xưa.
“Đó là ông Phạm Hùng, cựu chiến sĩ Thành cổ hiện đang sống tại Thái Nguyên. Gặp lại người chiến sĩ trẻ năm nào giờ tóc đã bạc phơ, tôi vui lắm nhưng cũng nghẹn ngào… bởi số được như ông Hùng ít quá”, bà Thu kể.
Ý nghĩa giáo dục
Câu chuyện về 81 ngày đêm chèo đò trên sông Thạch Hãn là minh chứng sâu sắc cho lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù tuổi đời còn rất trẻ, họ vẫn sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng, không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập dân tộc.
Những ký ức đau thương nhưng hào hùng ấy giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mất mát và hy sinh. Từ đó, mỗi đoàn viên thanh niên cần nâng cao ý thức trách nhiệm, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và biết cống hiến cho cộng đồng, quê hương, đất nước.
Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta phải biết gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng, tiếp nối tinh thần “thời hoa lửa” bằng hành động thiết thực trong học tập, lao động và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.



