Người có công giúp đỡ cách mạng

81 ngày đưa đò trên dòng sông máu

81 ngày đưa đò trên dòng sông máu

Đắk Lắk26/02/2026Bùi Thị Thắm (Trường Tiểu học Hoàng Diệu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên bờ Sông Thạch Hãn.
Không gian đặc quánh mùi thuốc súng, mùi bùn và cả mùi khói cháy từ phía Thành cổ Quảng Trị.

Một con đò nhỏ lặng lẽ tách bến.

Người chèo đò là một anh lính trẻ, vai gầy, mắt thâm vì nhiều đêm thức trắng. Anh không nói gì. Người lính ngồi trên đò cũng im lặng. Họ hiểu rằng trên khúc sông này, lời nói đôi khi trở thành thứ xa xỉ.

Pháo bất chợt rít lên.

Mặt sông nổ tung. Nước bắn lên như những cột khói đen. Con đò chao đảo. Người lính trẻ nghiến răng, ghì mái chèo xuống nước, cố giữ hướng đi.

Anh đã chèo đò qua sông này suốt nhiều tuần.
Chở người vào trận địa.
Chở thương binh trở ra.
Chở cả những thân người đã không còn thở.

Đêm nào cũng vậy. Không ai hỏi tên anh. Không ai ghi chép chuyến đò. Nhưng anh vẫn chèo.

Có lần, một người lính bị thương nắm tay anh thì thào:
“Anh ơi… nếu tôi không quay lại… nhớ nói với mẹ tôi… tôi đã qua sông.”

Anh không biết người mẹ ấy ở đâu.
Nhưng anh vẫn gật đầu.

Con đò cập bờ. Người lính trẻ chưa kịp nghỉ, đã quay lại.
Phía Thành cổ, pháo vẫn sáng đỏ bầu trời như một vết thương không bao giờ khép.

Ngày nối ngày, đêm nối đêm.
Có những con đò không bao giờ quay về.
Có những mái chèo chìm xuống cùng người chèo.

Rồi chiến sự lắng dần.
Mặt sông lại trôi lặng như chưa từng có tiếng nổ.
Chỉ có nước vẫn đục, như giữ lại ký ức của 81 ngày đêm khốc liệt.

Nhiều năm sau, những người lính sống sót trở lại bờ sông.
Họ thả hoa xuống nước, đứng lặng rất lâu.

Có người khẽ nói:

“Chúng tôi đã qua được sông…
nhờ những người chèo đò không kịp trở về.”

Dòng sông vẫn chảy.
Nhưng từ đó, nó không chỉ là một con sông nữa.
Nó trở thành nơi giữ hộ ký ức của những con người đã chèo đò qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn