9 Lần Tiễn Con Đi, 9 Lần Khóc Thầm Lặng Lẽ

9 Lần Tiễn Con Đi, 9 Lần Khóc Thầm Lặng Lẽ
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, khúc ruột miền Trung Quảng Nam là nơi bom cày đạn xới khốc liệt nhất. Theo tiếng gọi của Tổ quốc, các con của mẹ Thứ cứ lớn lên là lại lần lượt lên đường nhập ngũ.
Cứ mỗi lần tiễn một người con ra trận, mẹ Thứ lại thầm lặng cầu nguyện cho con tai qua nạn khỏi. Nhưng chiến tranh tàn khốc không buông tha gia đình mẹ:
Năm 1948, người con đầu lòng Nguyễn Khương hy sinh trong kháng chiến chống Pháp.
Liên tiếp các năm sau đó, ba người con trai là Nguyễn Diễn, Nguyễn Hai, Nguyễn Thắng lần lượt ngã xuống.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, năm người con trai tiếp theo của mẹ là Nguyễn Năng, Nguyễn Sáu, Nguyễn Cu, Nguyễn Phong, Nguyễn Triều cũng mãi mãi nằm lại chiến trường.
Chưa dừng lại ở đó, người con rể Ngô Tường và đứa cháu ngoại Ngô Thị Cúc cũng anh dũng hy sinh, hiến dâng máu xương cho nền độc lập.
Chính quyền xã kể lại rằng, mỗi lần nhận một tờ giấy báo tử gửi về, mẹ Thứ không khóc thành tiếng. Mẹ lặng lẽ đi vào góc buồng, hoặc ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, nước mắt chảy ngược vào trong. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, có những năm mẹ phải nhận đến hai, ba giấy báo tử. Người mẹ ấy đã kiên cường gánh chịu nỗi đau mất mát lớn gấp nhiều lần sức chịu đựng của một con người.



