Mẹ Việt Nam Anh hùng

94. Viết về Mẹ VNAH NGUYỄN THỊ REO

Viết về Mẹ VNAH NGUYỄN THỊ REO

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mượn những vần thơ đầy xúc động của nhà thơ Huy Cận, chúng tôi tìm về mảnh đất Củ Chi kiên cường để lắng nghe câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Reo (sinh năm 1924, ngụ tại ấp Đồn, xã Trung Lập Hạ). Đi qua những năm tháng bão đạn mưa bom, cuộc đời Mẹ là một minh chứng sống động cho hình ảnh người phụ nữ Việt Nam: bất khuất trong gian khổ và vĩ đại trong sự hy sinh.Thời thanh xuân, Mẹ Reo là một cô gái năng nổ, nhiệt huyết hoạt động trong ban tuyên truyền xã Nhuận Đức. Với trí nhớ thiên phú, Mẹ thuộc lòng các bài giảng về tự do, độc lập rồi miệt mài đi truyền lửa, bắc nhịp cầu lòng dân đến với cách mạng. Sau khi lập gia đình vào năm 1947, Mẹ tiếp tục đảm nhận vai trò phó thư ký, thầm lặng cống hiến cho cuộc kháng chiến chống Pháp. Đến khi mang thai đứa con đầu lòng, Mẹ mới lui về hậu phương. Giữa cảnh nghèo khó và lửa đạn, người phụ nữ ấy đã một mình vượt cạn, gánh vác việc nhà để chồng yên tâm chiến đấu nơi tiền tuyến, chắt chiu niềm vui từ những chuyến ghé thăm vội vã của người bạn đời.Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã liên tiếp dội xuống lòng Mẹ những mất mát khôn cùng. Năm 1962, người chồng thân yêu của Mẹ anh dũng ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Nỗi đau góa phụ chưa nguôi, Mẹ lại tiễn người con trai cả lên đường tòng quân khi anh mới tròn 16 tuổi. Để rồi vài năm sau, nấm mồ của cha cỏ chưa kịp xanh, Mẹ lại gánh chịu hung tin người con cả — lúc bấy giờ là Trưởng Công an huyện — đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, một người con trai nữa của Mẹ cũng anh dũng hy sinh vùng cận biên giới. Hai lần mất con, một lần mất chồng, Mẹ cắn răng khóc thầm trong đêm lạnh, nén chặt bi thương để kiên cường nuôi dạy hai người con gái khôn lớn.Với những hy sinh và cống hiến vĩ đại cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, năm 2015, Mẹ Nguyễn Thị Reo đã vinh dự được Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Ở tuổi ngoài 95, dẫu thân hình đã gầy gò theo năm tháng và mang trong mình nhiều căn bệnh tuổi già, trong đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm của Mẹ vẫn đau đáu một tâm nguyện sau cùng: tìm lại được hài cốt của các con để an lòng sưởi ấm nắm xương tàn. Giờ đây, dẫu vết thương lòng chẳng thể xóa nhòa, Mẹ vẫn tìm thấy niềm an ủi bình dị, ấm áp bên sự phụng dưỡng chu đáo của những người con gái hiếu thảo trong những năm tháng thanh bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn