A Tâm – Người ở lại trên chính vùng đất mình đã lớn lên
Có những người rời quê hương để đi đến chiến trường.
Nhưng cũng có những người chiến đấu ngay trên vùng đất đã nuôi mình lớn lên.
Khi ấy, mỗi con đường không chỉ là nơi hành quân. Mỗi ngọn núi không chỉ là địa hình. Và mỗi bước chân không chỉ là nhiệm vụ – đó còn là bước chân trên nơi mình gọi là quê nhà.
Liệt sĩ A Tâm, sinh năm 1943, quê tại Ba Ham, Đak Na, H80, Kon Tum.
Theo hồ sơ còn lưu giữ, đồng chí nhập ngũ từ năm 1962.
Không còn nhiều thông tin về cấp bậc, nhưng đồng chí được ghi nhận là chiến sĩ thuộc Q305 – một người trong hàng ngũ đã góp phần vào những năm tháng chiến đấu gian khó của vùng đất Tây Nguyên.
Đằng sau những dòng thông tin ngắn gọn ấy là một con người từng có tuổi trẻ ở Ba Ham, từng lớn lên giữa núi rừng, từng quen thuộc với từng lối đi, từng mùa rẫy và những âm thanh rất riêng của quê hương.
Rồi đến một ngày, người thanh niên ấy bước vào hàng ngũ.
Từ năm 1962 đến năm 1965, đó không chỉ là quãng thời gian quân ngũ. Đó còn là những năm tuổi trẻ được dành cho nhiệm vụ, cho đồng đội và cho những đổi thay của đất nước.
Năm 1965, trong khi chiến đấu tại Đak Xanh, H80, Kon Tum, đồng chí đã hi sinh.
Điều khiến người đọc hôm nay lặng lại là một chi tiết nhỏ trong hồ sơ: nơi an táng ban đầu cũng tại Đak Xanh.
Nơi đã chứng kiến những ngày chiến đấu cũng là nơi tiễn đưa người chiến sĩ.
Giữa chiến tranh, không phải ai cũng có thể trở về với quê nhà theo cách mọi người mong đợi. Có những người đã ở lại ngay trên chính vùng đất quen thuộc nhất với mình.
Đó không chỉ là sự gần gũi về địa lý.
Đó còn là hình ảnh của một con người đã sống, chiến đấu và đi hết hành trình của mình ngay nơi mình thuộc về.
Ngày hôm nay, khi đọc lại hồ sơ còn lưu giữ, người ta có thể không biết nhiều về cuộc đời riêng của A Tâm.
Nhưng vẫn đủ để hình dung về một người thanh niên của Ba Ham – người đã từng có gia đình, có những ngày bình thường, có người cha tên A Giêng, có quê hương để gắn bó và đã chọn đứng về phía trách nhiệm trong những năm tháng nhiều thử thách nhất.
Có những người đi rất xa để làm nên lịch sử.
Và cũng có những người ở lại ngay trên quê hương mình để trở thành một phần của lịch sử ấy.



