AHLĐ Trần Văn Giao
AHLĐ Trần Văn Giao
Vào thời kỳ từ năm 1995 đến 2001, có rất nhiều chủ trương, dự án lớn cấp Quốc gia lần đầu tiên triển khai ở nước ta như: Thẩm định và xét duyệt sơ đồ công nghệ phát triển mỏ dầu Bạch Hổ, xây dựng khu liên hợp lọc hóa dầu số một tại Dung Quất, Quảng Ngãi; Chương trình Khí – Điện – Đạm (quy hoạch khí tổng thể, chính sách phát triển ngành Khí), chủ trương đàm phán giá khí tạo lập thị trường tiêu thụ khí, lựa chọn hình thức và đối tác đầu tư; cơ chế tài chính, kinh phí để tái đầu tư, đề án chiến lược phát triển ngành Dầu khí Việt Nam đến năm 2010 và định hướng đến năm 2020, thành lập các công ty Dầu khí mới.
Ông Trân Văn Giao kể: “Việc nhiều, người làm thì ít, Vụ phải phân công mỗi người làm một việc chính và kiêm nhiệm một vài việc khác. Mặt khác tạo thuận lợi để mời thêm các chuyên gia, của các vụ, trong Văn phòng Chính phủ, các bộ, ngành và Tổng Công ty Dầu khí tham gia soạn thảo. Việc đầu tiên là phải thành lập Ban Soạn thảo và tổ chuyên gia liên ngành giúp việc cho Ban Soạn thảo, tôi được Thủ tướng cử làm thành viên, Tổng thư ký kiêm Tổ trưởng tổ Nghiên cứu liên ngành của Thủ tướng Chính phủ, anh Ngô Văn Sáng làm Tổ phó, anh Bùi Quyết và cô Nguyễn Quỳnh Mai làm thư ký”.
Hơn 50 năm lao động và cống hiến không biết mệt mỏi, thế nhưng khi nhắc đến công việc nào, ông cũng bảo: “Đó là công của tập thể”. Hỏi về bí quyết của sự thành công, ông tâm sự: “Dù ở vị chí nào tôi cũng nỗ lực cố gắng làm tốt nhất công việc đó. Đôi với lĩnh vực tham mưu giúp việc, cần phải nghiên cứu tìm hiểu sâu sát lĩnh vực mà mình được giao, từ đó mới có những tham mưu chính xác kịp thời, mới được cấp trên tin tưởng. Trong công việc, đặc biệt là công việc hoạt động theo nhóm, cần tôn trọng và biết lắng nghe những ý kiến của những thành viên trong nhóm, để sản phẩm tạo ra là kết tinh của trí tuệ tập thể”.
Trong cuộc đời ông, ngoài cha mẹ, người thân trong gia đình, thầy cô và bạn hữu có hai tấm gương mẫu mực mà ông tôn kính nhất và đã tác động trực tiếp đến những thành công của ông đó là: Bác Hồ kính yêu và cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông đã may mắn hai lần được gặp Bác Hồ. Lần đầu vào năm 1962, trong lần đoàn đại biểu Anh hùng Lao động dự Đại hội thi đua yêu nước đến thăm Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch, lần đó vì quá hồi hộp xúc động nên ông đã bỏ lỡ cơ hội được bày tỏ với bác. Lần thứ hai, ông vinh dự đại diện cho thanh niên phát biểu tham luận tại Hội nghị Chính trị đặc biệt. Khi mới đứng dậy, ông đã hồi hộp bối rối, nhưng sau khi được Bác Hồ động viên, hỏi thăm, ông đã bình tĩnh và diễn đạt thành công bài tham luận.
Ông Giao tâm sự: “Suốt những năm tháng tuổi trẻ và cho đến tận bây giờ, tôi luôn tự rèn rũa mình, học tập và làm theo gương Bác”. Ông đọc cho tôi nghe lời dạy của Bác Hồ về công tác thi đua: “Chừng nào con người còn phải tiến hành nuôi sống bản thân mình, tạo ra phương tiện để thỏa mãn nhu cầu vật chất và tinh thần cho mình và cho xã hội, thì chừng đó thi đua vẫn tồn tại và phát huy tác dụng. Công việc hàng ngày là nền tảng, là gốc rễ của thi đua. Từ công việc hàng ngày mà nảy sinh thi đua. Thi đua gắn với công việc hàng ngày làm cho công việc hàng ngày tốt hơn. Sự tồn tại thi đua, nền tảng của thi đua không xa xôi, khó tìm, khó thấy, mà ở ngay công việc hàng ngày”, rồi ông giải thích: “Thấm nhuần tư tưởng đó, đến nay dù nghỉ hưu, nhưng hàng ngày tôi vẫn học tập và làm theo lời dạy của Bác và tôi cảm nhận thấy cuộc sống của tôi đã tốt hơn rất nhiều”.
Người thứ hai, mà ông kính trọng là cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Nói về cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông chia sẻ: “Mặc dù trong điều kiện của 2 cuộc kháng chiến cực kỳ gian khổ, ông cũng như biết bao chiến sĩ cách mạng khác, đâu có thời gian để được học hành, đào tạo bài bản ở các trường đại học chính quy, nhưng điều đó cũng không thể nào ngăn cản ông vươn tới tầm cao của sự nghiệp chính trị. Ông được nhân dân quý trọng bởi cuộc đời chinh chiến của ông trong những năm dài chống giặc ngoại xâm, tài năng đức độ và những cống hiến to lớn của ông cho đất nước trong giai đoạn đầu, Đảng ta chủ trương đổi mới, mở cửa và hội nhập.
Ông là một nhà chính trị, nhà kinh tế, một lãnh tụ quyết đoán với những chủ trương táo bạo, khôn khéo và hiệu quả với tầm nhìn rộng và xa. Ông luôn sâu sát và hiểu thấu nhu cầu của nhân dân và luôn trăn trở, suy ngẫm xem Chính phủ phải làm gì để dân ta đỡ khổ. Ở Văn phòng Chính phủ, chúng tôi gọi ông bằng cái tên thân thiết “anh Sáu”. Đối với những người công tác trong ngành Dầu khí, ông đóng một vị trí to lớn. Chúng tôi coi ông như người làm vườn ươm mần để có Tập đoàn Dầu khí vững mạnh như ngày hôm nay. Bằng chứng, năm 1992, sau khi lên làm Thủ tướng, ông liền dốc hết sức xúc tiến công cuộc tổ chức lại ngành Dầu khí, để tiến tới hình thành Tập đoàn kinh tế vững mạnh số 1 Việt Nam, góp phần tạo nên sự thành công của thời kỳ hội nhập, phát triển”.


