Bài viết

AHLLVT NGUYỄN THỊ ÚT

Đà Nẵng29/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đất nước ta, dân tộc ta đã trải qua những năm tháng lịch sử không thể nào quên, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, máu xương của lớp lớp cha anh.Giữa vô vàn những gương mặt chiến sĩ ấy, có một hình tượng vừa dung dị, gần gũi, lại vừa lẫm liệt, kiêu hùng như một nữ thần chiến trận—đó chính là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út, người phụ nữ Nam Bộ được cả nước trìu mến gọi bằng cái tên thân thương: Út Tịch.

Chúng ta đang sống trong những ngày tháng bình yên, nhưng ký ức về “Câu chuyện thời hoa lửa” ấy – giai đoạn đất nước ta chìm trong khói lửa chiến tranh nhưng lại rực cháy ý chí đấu tranh giải phóng – sẽ không bao giờ phai nhạt. Út Tịch sinh khoảng năm 1931 tại mảnh đất Tam Ngãi, Cầu Kè, Trà Vinh—một vùng quê Nam Bộ chịu đựng những áp bức, bóc lột đến tận cùng của chế độ cũ. Cuộc đời bà là minh chứng chân thực cho sự trỗi dậy của nhân dân: từ một cô bé phải đi ở đợ, chịu đựng tủi nhục, Út Tịch đã biến nỗi đau thành động lực cách mạng sau khi lập gia đình với chiến sĩ Việt Minh Lâm Văn Tịch. Bà trở thành một chiến sĩ du kích can trường, gánh vác mọi công việc từ giao liên, tải đạn, tiếp tế, đến việc nuôi dưỡng cán bộ.

Điều khiến Út Tịch trở nên bất tử chính là sự dung hòa phi thường giữa hai vai trò: người mẹ của chín người con và chiến binh dũng mãnh trên tiền tuyến. Trong lửa đạn và khói súng, hình ảnh Út Tịch địu con thơ, vai mang súng, tay xách đạn dược đã trở thành một biểu tượng đối lập đầy xúc động—tình mẫu tử không hề làm yếu đi ý chí chiến đấu, mà ngược lại, chính tình yêu thương vô bờ bến dành cho đàn con và khao khát bảo vệ tương lai của chúng đã biến bà thành một người lính không bao giờ lùi bước. Với sự mưu trí, dũng cảm tuyệt vời, công lao của Út Tịch được ghi nhận bằng hàng loạt chiến công, tiêu biểu là việc tham gia trực tiếp vào tám trận công đồn lớn nhỏ, góp phần quan trọng vào việc giữ vững và mở rộng vùng giải phóng.

Tuy nhiên, nếu chỉ kể về những chiến công cụ thể, chúng ta vẫn chưa thể đo đếm hết được tầm vóc của bà. Tên tuổi Út Tịch đã được tạc vào lịch sử và văn học, đi sâu vào tiềm thức của mọi thế hệ người Việt thông qua một lời thề sắt đá, một tuyên ngôn mạnh mẽ chứa đựng trọn vẹn khí phách dân tộc: “Còn cái lai quần cũng đánh!”. Câu nói ấy không chỉ là sự quyết tử của một cá nhân, mà là lời khẳng định đanh thép rằng dân tộc Việt Nam thà hy sinh tất cả chứ không chịu khuất phục. Chính vì thế, khi nhà văn Nguyễn Thi khắc họa cuộc đời bà trong thiên truyện ký bất hủ “Người mẹ cầm súng”, hình tượng Út Tịch đã vượt qua vai trò cá nhân để trở thành một hình tượng mang tính đại diện, là bản hùng ca về chủ nghĩa anh hùng cách mạng của người phụ nữ miền Nam.

Tinh thần thép của Út Tịch không chỉ vang vọng ở đồng bằng sông Cửu Long. Lời thề bất khuất ấy đã cộng hưởng mạnh mẽ với khí phách kiên cường của nhân dân trên khắp cả nước, đặc biệt là tại mặt trận Khu V. Ở miền Trung, tại chiến trường Quảng Đà mà Đà Nẵng là trung tâm, người phụ nữ cũng đã chứng tỏ sự gan dạ, dũng cảm tương tự. Nếu Út Tịch là biểu tượng của đồng bằng, thì khí phách ấy cũng ngời sáng nơi những người mẹ, người chị đã chở che cán bộ, hay dũng cảm bám trụ, chiến đấu và giữ vững ngọn lửa cách mạng ngay giữa lòng thành phố. Sự hy sinh thầm lặng, sự bám trụ kiên cường của người dân Đà Nẵng, qua các nhân vật tiêu biểu và sự kiện lịch sử tại các di tích như Nhà tù Hoà Cầm, chính là minh chứng cho sự đồng lòng, nhất quán của toàn dân tộc Việt Nam.

Sự hy sinh của Út Tịch vào cuối năm 1968, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, đã khép lại một cuộc đời bi tráng nhưng đã mở ra một di sản tinh thần vĩ đại. Bà được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhìn vào cuộc đời của Út Tịch, bài học lớn nhất cho đời sau hiện lên thật rõ ràng, phong phú và sâu sắc: đó là bài học về Ý chí Kiên cường và Sự Bền bỉ Tuyệt đối. Út Tịch đã chứng minh rằng, ý chí con người là vũ khí tối tân nhất. Dù đối diện với bạo tàn của kẻ thù, hay gánh nặng nuôi chín người con trong cảnh bom đạn, bà vẫn không hề nao núng, biến mọi yếu tố bất lợi thành động lực chiến đấu không ngừng nghỉ.

Và đối với chính chúng ta—những người con của thời đại hòa bình, sự liên hệ bản thân từ cuộc đời Út Tịch là một lời nhắc nhở sâu sắc, mang tính hiệu triệu. Khi đối diện với những áp lực, những thử thách trong công việc, học tập, hay những thất bại, chúng ta thường có xu hướng tìm kiếm sự dễ dàng, buông xuôi. Nhưng hãy nhớ lại hình ảnh Út Tịch: bà chiến đấu không phải bằng vũ khí tối tân, mà bằng ý chí thép. Công lao của bà không chỉ nằm ở việc tiêu diệt quân thù, mà còn ở việc truyền cho chúng ta ngọn lửa của sự bền bỉ, không lùi bước. Cá nhân tôi tin rằng, noi gương Út Tịch chính là việc chúng ta phải biến mọi khó khăn thành động lực, sống có trách nhiệm và không ngừng vươn lên. Chúng ta phải khắc sâu rằng, di sản vĩ đại nhất mà Út Tịch và các anh hùng đã để lại chính là tinh thần chiến đấu không bao giờ tắt, là lời hiệu triệu cho thế hệ trẻ phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng phấn đấu để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Hình tượng Út Tịch mãi mãi là niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam, là nguồn cảm hứng vô tận, là ngọn đuốc soi đường cho chúng ta hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
AHLLVT NGUYỄN THỊ ÚT | Câu chuyện thời hoa lửa