AHLLVT TỪ ĐỄ
PHI ĐỘI QUYẾT THẮNGTrận đánh của Phi đội Quyết thắng vào sân bay Tân Sơn Nhất tháng 4/1975 là một mốc son trong lịch sử vẻ vang của lực lượng Không quân nhân dân Việt Nam. Với tinh thần “Thần tốc, táo bạo, bất ngờ, quyết thắng” chỉ sau 6 ngày luyện tập, chuyển loại máy bay khẩn trương, chiều 28/4/1975, Phi đội Quyết thắng gồm 4 phi công của Trung đoàn 923 là Nguyễn Văn Lục, Từ Đễ, Hán Văn Quảng, Hoàng Mai Vượng và phi công Nguyễn Thành Trung, Trần Văn On, sử dụng máy bay A37 tập kích sân bay Tân Sơn Nhất. Cuộc tập kích đã phá hủy 24 máy bay, làm cho tinh thần của Mỹ-ngụy hoảng loạn, thúc đẩy nhanh chóng quá trình tan rã của ngụy quyền Sài Gòn. Các phi công Nguyễn Thành Trung, Nguyễn Văn Lục, Từ Đễ, Hán Văn Quảng, Hoàng Mai Vượng đã được phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Phi công Trần Văn On được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất.
Ông là một trong 6 phi công Phi đội Quyết thắng lái máy bay A37 oanh kích sân bay Tân Sơn Nhất ngày 28/4/1975, góp phần quan trọng trong thắng lợi của cuộc tổng tiến công Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước.Máy bay ít, thời gian tập luyện gấp rút, để bảo đảm kịp thời cho trận đánh lịch sử, những phi công tinh nhuệ nhất được lựa chọn. Phi công Hán Văn Quảng chuyên môn ném bom ở biển, phi công Nguyễn Văn Lục chuyên môn không chiến, còn ông Từ Đễ đầy kinh nghiệm bay đêm được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ.Tuy nhiên, để chinh phục máy bay chiến đấu hiện đại này, các phi công trẻ phải trải qua nhiều thách thức chưa từng có. Họ phải học cấp tốc để lái chiếc A37 với hệ thống điều khiển phức tạp toàn bằng tiếng Anh. Ông Từ Đễ bảo, trung bình để học chuyển loại máy bay, phi công cần khoảng 6 tháng, nhưng trong cuộc chiến thần tốc này, họ cũng phải "thần tốc" học chuyển loại từ máy bay Liên Xô sản xuất sang máy bay Mỹ trong vòng 6 ngày.Ngày 24/4/1974, chỉ huy tiền phương Bộ tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân tại mặt trận quyết định giao phi công Từ Đễ bay thử máy bay A37. Với kinh nghiệm từng bay và hạ cánh bằng bụng với máy bay MiG-17 trong tình huống càng máy bay hư hỏng khi còn là học viên bay tại Liên Xô... nên phi công Từ Đễ tự tin nhận nhiệm vụ. Sau khi bay thử 15 phút, ông Từ Đễ hạ cánh, mở nắp khoang lái, giơ ngón tay cái báo thành công với anh em, rồi báo cáo ông Trần Mạnh: “Báo cáo thủ trưởng, bay ngon ạ!”.
Hồi tôi tròn 18 tuổi đang là binh nhất - học viên bay MiG-17 tại sân bay quân sự Kusov (vùng Rostov trên sông Đông) thì gặp một sự cố. Ngày 2/8/1967 khi được thả bay đơn bài không vực giản đơn về hạ cánh thì càng không thể thả được, Trung đoàn trưởng - Đại tá phi công anh hùng Liên Xô Serov quyết cho hạ cánh bằng bụng. Khi đến độ cao 3m, tôi từ từ kéo cần cho máy bay chuyển sang chế độ ngóc mũi, thu ga. Và huỵch! Chạm đất! Máy bay được đưa vào xưởng hồi phục chút xíu và sau đó một tuần lại bay tiếp như không có chuyện gì xảy ra. Tôi được Tư lệnh Không quân Liên Xô thưởng cho một chiếc đồng hồ Poljot. Không hiểu sao mình lại có thể tỉnh khô hạ cánh bụng ngon lành khi còn quá "non và xanh", và lúc đó tôi chợt nhớ, chắc mẹ đã đỡ cho tôi.Anh hùng LLVTND Từ Đễ
Phi đội Quyết thắng tại sân bay Thành Sơn (Phan Rang) chiều 28/4/1975 sau khi tấn công sân bay Tân Sơn Nhất. (Ảnh: Tư liệu/TTXVN)Trong khuôn viên ngôi nhà thoáng đãng ở đường Cửu Long, Phường 2, quận Tân Bình, ông Từ Đễ treo rất nhiều bức ảnh lịch sử trong đời làm phi công của mình. Chỉ lên tường, nơi trang trọng treo bức ảnh Phi đội Quyết thắng, ông lần lượt kể tên đội hình chiến đấu: "Nguyễn Thành Trung bay số 1; tôi bay số 2; Nguyễn Văn Lục bay số 3; Hoàng Mai Vượng và phi công ngụy Trần Văn On bay số 4; Hán Văn Quảng bay số 5".Trước khi lên đường, Đại tá Lê Văn Tri - Tư lệnh Quân chủng phòng không không quân dặn dò Phi đội Quyết thắng 3 nội dung: “Các đồng chí chỉ được đánh vào mục tiêu là bãi đỗ máy bay quân sự, không ném bom vào đường băng sân bay Tân Sơn Nhất để cho địch rút quân, di tản. Hai là, không được đánh vào nhà ga vì đó là khối dân sự. Thứ ba, không được để rơi bom vào trại Davis cách đó 300m, nơi có lực lượng ta đang ở đây”.Nghe dặn dò kỹ lưỡng, trong lòng ai nấy cũng có chút lo sợ không hoàn thành nhiệm vụ. Ông Từ Đễ tâm sự, cái lo đầu tiên là máy bay “5 cha, 3 mẹ” (tức là máy bay có nhiều bộ phận được ghép từ các máy bay khác nhau), có thể hỏng khi vừa cất cánh. Hai là, lo quân ta bắn quân mình. Mặc dù lính phòng không được quân khu điện không bắn vào chiều 28/4/1975 nhưng để bảo đảm bí mật nên chỉ gọi điện được cho một số đơn vị. Bên cạnh đó, tháng 4 là mùa mưa ở Sài Gòn, thời tiết xấu, rất khó để nhắm trúng mục tiêu."Chúng tôi đều coi đây là cuộc đối đầu khốc liệt giữa sinh tử bởi vì lực lượng không quân Sài Gòn rất hùng hậu. Chúng tôi có nguy cơ bị bắn hạ bất kỳ lúc nào. Không có thông tin chính xác về mục tiêu, không có hỗ trợ radar dẫn đường, chúng tôi phải chiến đấu thần tốc, hoàn toàn bằng trực giác và kinh nghiệm", ông Từ Đễ nói.Chúng tôi đều coi đây là cuộc đối đầu khốc liệt giữa sinh tử bởi vì lực lượng không quân Sài Gòn rất hùng hậu. Chúng tôi có nguy cơ bị bắn hạ bất kỳ lúc nào. Không có thông tin chính xác về mục tiêu, không có hỗ trợ radar dẫn đường, chúng tôi phải chiến đấu thần tốc, hoàn toàn bằng trực giác và kinh nghiệm.Anh hùng LLVTND Từ Đễ
3 giờ 30 phút chiều 28/4/1975, cả phi đội ăn bát chè xanh của anh nuôi, rồi khí thế cầm mũ tiến về phía máy bay đã được chuẩn bị sẵn sàng. Họ cùng chụp chung bức ảnh kỷ niệm, cười rạng rỡ, thể hiện chí khí anh hùng, không màng tính mạng.
Khoảng 16 giờ ngày 28/4/1975, Phi đội Quyết thắng xuất kích, bay vút qua bầu trời Bình Thuận. Những phút bay đầu tiên tưởng chừng không thuận lợi vì khi đó lực lượng của ta tại Bình Thuận tưởng máy bay địch nên đã tập trung bắn pháo cao xạ, nhưng may mắn không có máy bay nào trúng đạn.

Phi công Nguyễn Thành Trung bay trước, thông thạo địa hình ra tín hiệu chỉ điểm mục tiêu để cả đội ném bom. Lần lượt từng chiếc A37 bổ nhào xuống, cắt bom trúng mục tiêu. Tiếng nổ liên tiếp gây rung chuyện sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn chìm trong khói đen mù mịt.
Cuộc dội bom chớp nhoáng vào sân bay Tân Sơn Nhất của Phi đội Quyết thắng đã phá hủy 24 máy bay của địch và các kho xăng, kho vũ khí. Đặc biệt, cả 5 máy bay A37 đều trở về căn cứ ở Phan Rang an toàn. Sự kiên cường, quyết tâm, mưu trí, niềm tin vào chiến thắng là nguồn sức mạnh để 6 phi công thực hiện thành công nhiệm vụ thần tốc. Trận tập kích của Phi đội Quyết thắng được ví như “Mũi tiến công thứ 6” đã khẳng định tài nghệ, trình độ tổ chức chỉ huy chiến đấu của Bộ đội Không quân, góp phần đẩy nhanh tốc độ tiến công trên các chiến trường, tiến tới giải phóng miền nam, thống nhất đất nước.
Nhớ lại trận chiến, ông Từ Đễ tâm sự, khi chuẩn bị oanh kích sân bay Tân Sơn Nhất, Phi đội Quyết thắng đã bị lộ đội hình trước đó vài phút, nhưng nhờ đó mà bao nhiêu người vô tội thoát nạn. “Chúng tôi đã vô tình cứu mạng các gia đình sĩ quan chuẩn bị đi đi tản. Tôi là người cắt bom thứ 2 sau Trung, bom rơi vào khu vực 4 chiếc C47 nhưng không thấy xe và người. Trong đời tôi luôn nhớ chuyện này”, ông Từ Đễ xúc động hồi tưởng.
Phi đội Quyết thắng cất cánh đi làm nhiệm vụ. (Ảnh tư liệu)TRẢ MÓN NỢ VỚI ĐỒNG ĐỘI“Áy náy nhất trong đời lính không quân của tôi là mang một món nợ với ông Trần Văn On”, ông Từ Đễ chùng giọng nói. Trong Phi đội Quyết thắng tham gia trận ném bom sân bay Tân Sơn Nhất, phi công Trần Văn On là người bay cùng phi công Hoàng Mai Vượng ở vị trí số 4.Sau trận ném bom gây chấn động đất nước Mỹ, thúc đẩy nhanh quá trình giải phóng miền nam, cả Phi đội Quyết thắng được phong tặng Huân Chương chiến công Giải phóng hạng Nhất. Khi đó, ông Trần Văn On là lính ngụy mới được thu phục không lâu. Vì thế, Thủ trưởng đơn vị quyết định chưa trao ngay cho ông Trần Văn On mà vẫn giữ Huân chương ở Quân chủng Phòng không-Không quân. Sau đó, ông cùng đồng đội tham gia nhiều cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc nên quên bẵng đi việc này.Trước khi chuẩn bị nghỉ hưu, ngồi nghĩ lại những việc gì mình chưa làm xong thì ông Từ Đễ chợt nhớ ra việc quên Huân chương trao cho ông Trần Văn On. Ông Từ Đễ báo cáo thủ trưởng, tìm lại tấm Huân chương và Bằng khen đã úa màu, đề xuất phải làm lễ trao trang trọng ở chính quê hương của ông On ở Tiền Giang để giải oan cho ông. “Chúng tôi mời Chính quyền Đảng ủy xã Gò Công, Tiền Giang tới. Tại buổi hôm đó, tôi có lời nhận khuyết điểm với anh On vì trao Huân chương muộn”, ông Từ Đễ nói.Đáp từ, ông On xúc động: “Cảm ơn anh, tôi đã được trả danh dự rồi, cho phép tôi tháo Huân chương cất mang về”. Ông Từ Đễ không đồng ý: “Anh phải đeo Huân chương lên ngực, cầm bằng, chúng tôi sẽ đi cùng anh từ xã về nhà để dân chúng biết phi công Trần Văn On là người có công với cách mạng”. Khi trao trả được tấm huân chương để giải oan cho ông On, ông Từ Đễ như trút được gánh nặng.


