AHLLVTND Lê Thị Thu Nguyệt - "Chim sắt" của Biệt động Sài Gòn
Video là một thước phim tư liệu kết hợp với lời kể trực tiếp của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Thu Nguyệt. Nội dung xoay quanh quá trình hoạt động cách mạng kiên cường, dũng cảm của nữ biệt động Sài Gòn mang biệt danh "Chim sắt" – người từng tham gia chiến đấu, cài mìn và đánh nổ máy bay, phương tiện chiến tranh của quân đội Mỹ ngay tại sào huyệt Sài Gòn.
HUYỀN THOẠI "CHIM SẮT" LÊ THỊ THU NGUYỆT: BẢN HÙNG CA VÀ KHÍ TIẾT BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam ở thế kỷ XX, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã ghi dấu biết bao chiến công xuất sắc của lực lượng Biệt động Sài Gòn – Gia Định. Họ là những chiến sĩ tinh nhuệ, mưu trí, hoạt động ngay giữa trung tâm đầu não của kẻ thù. Trong số những tấm gương kiên trung ấy, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Thu Nguyệt, người mang mật danh "Chim sắt", chính là một đại diện tiêu biểu cho lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Năm 1960, khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời, phong trào đấu tranh cách mạng tại đô thị Sài Gòn bước vào giai đoạn vô cùng quyết liệt. Giữa bầu không khí sục sôi ấy, cô gái trẻ Lê Thị Thu Nguyệt khi vừa tròn 19 tuổi đã quyết định gác lại những ước mơ riêng để đầu quân cho Đội 159 Biệt động Sài Gòn. Để sống sót và chiến đấu hiệu quả giữa một thành phố dày đặc mật thám, cảnh sát và lực lượng tình báo đối phương, Thu Nguyệt đã rèn luyện cho mình một bản lĩnh thép cùng nghệ thuật ngụy trang vô cùng biến hóa. Khi thì cô đóng vai cô nữ sinh ngây thơ, lúc là tiểu thư con nhà tư sản đài các, khi lại vào vai thương gia linh lợi hay con gái của một quan chức. Chính sự mưu trí, linh hoạt trong từng lời ăn tiếng nói và trang phục đã giúp cô dễ dàng qua mặt các trạm kiểm soát gắt gao, thu thập nhiều thông tin tình báo giá trị và gài thế trận cho những đòn đánh thình lình vào lòng địch.
Đến năm 1963, khi đế quốc Mỹ tăng cường lực lượng cố vấn và phương tiện chiến tranh hiện đại vào miền Nam, Bộ Chỉ huy Biệt động giao cho Thu Nguyệt nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: đánh thẳng vào phương tiện hàng không quân sự của địch. Từ đây, mật danh "Chim sắt" gắn liền với cuộc đời hoạt động của cô. Chiến công oai hùng nhất làm chấn động dư luận lúc bấy giờ chính là trận gài bom nổ chậm trên chiếc máy bay mang hiệu số FA-007 chở sĩ quan và cố vấn Mỹ. Để đưa được khối thuốc nổ TNT qua các vòng kiểm soát an ninh nghiêm ngặt tại sân bay Tân Sơn Nhất, Thu Nguyệt đã chấp nhận đóng vai tình nhân của đồng đội để qua mắt lực lượng gác cổng, chấp nhận những giọt nước mắt tủi nhục khi vờ ghen tuông giữa chốn đông người nhằm tạo cớ tiếp cận khu vực kỹ thuật. Táo bạo hơn, cô giả làm phụ nữ mang thai để giấu khối chất nổ trong bụng, rồi nhanh chóng tháo ra trong nhà vệ sinh sân bay để đồng đội gài vào khoang hành lý. Mặc dù chuyến bay bị hoãn giờ cất cánh khiến quả bom không nổ đúng vị trí dự kiến trên Thái Bình Dương, nhưng đến trạm dừng quá cảnh tại Honolulu (Hawaii, Mỹ), khối thuốc nổ đã phát nổ dữ dội làm tàn tành chiếc phi cơ. Trận đánh không chỉ tiêu diệt nhiều sinh lực địch mà còn giội một gáo nước lạnh vào tham vọng của quân đội Mỹ, chứng minh rằng Biệt động Sài Gòn có thể truy kích kẻ thù ngay tại sào huyệt hay thậm chí trên không trung.
Chiến công lừng lẫy luôn đi kèm với những nguy hiểm chực chờ. Mỗi lần nhận nhiệm vụ là một lần các chiến sĩ biệt động bước đi giữa ranh giới sống và chết. Trước những trận đánh lớn, đơn vị thường tổ chức "Lễ truy điệu sống" cho họ. Thấm nhuần ba nguyên tắc thép: không để lọt vũ khí vào tay giặc, không để lộ mục tiêu và cơ sở cách mạng, không để đồng bào bị thương tổn, Thu Nguyệt luôn bước vào trận địa với lời thề sắt đá trong tâm khảm: "Tôi sẵn sàng hy sinh. Vì tôi chết cho đất nước, cho dân tộc mình, đó là niềm vinh dự lớn nhất". Cuối năm 1963, trong một đợt càn quét gắt gao, Thu Nguyệt không may bị sa vào tay địch. Suốt 11 năm dài đằng thẳm từ năm 1963 đến 1974, qua nhiều nhà tù khắc nghiệt như Khám Chí Hòa, Thủ Đức cho đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, cô đã phải chịu đựng những trận đòn tra tấn dã man bằng kẹp điện, xịt nước xà phòng hay thả chó béc-giê cắn xé. Thế nhưng, đòn thù tàn bạo không thể bẻ gãy được khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Trong ngục tối, cô cùng các đồng chí vẫn kiên cường chống ly khai, chống chào cờ đối phương, đấu tranh đòi cải thiện chế độ nhà tù và đùm bọc lẫn nhau vượt qua đau đớn.
Năm 1974, sau Hiệp định Paris, Anh hùng Lê Thị Thu Nguyệt được trao trả tự do. Mặc dù sức khỏe suy giảm nghiêm trọng và mang trên mình nhiều thương tật do đòn thù ngục giam để lại, cô vẫn tiếp tục cống hiến cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối vào mùa xuân năm 1975. Cuộc đời và chiến công của "Chim sắt" Lê Thị Thu Nguyệt không chỉ là một trang sử đẹp về tấm gương người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang", mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự mưu trí và ý chí kiên trung bất diệt cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



