“AI CÒN SỐNG THÌ PHẢI CỐ GẮNG ĐƯA ĐỒNG ĐỘI TRỞ VỀ”
Một lời hứa đã theo người lính suốt hơn 40 năm.
Với cựu chiến binh Nguyễn Quang Tuệ, thương binh hạng 1/4, đó không chỉ là một câu nói. Đó là trách nhiệm, là tình đồng đội, là món nợ thiêng liêng với những người đã nằm lại nơi chiến trường Vị Xuyên năm xưa.Trở về sau chiến tranh, ông mang trên mình thương tật nặng. Một phần thân thể đã vĩnh viễn gửi lại nơi chiến trường. Việc đi lại của ông phải nhờ đến chiếc nạng gỗ. Với nhiều người, từng ấy mất mát đã đủ để dừng lại, để nghỉ ngơi sau những năm tháng bom đạn.Nhưng với ông Tuệ, cuộc chiến vẫn chưa thật sự khép lại. Bởi còn đồng đội chưa được tìm thấy. Còn những người lính vẫn nằm lại giữa núi rừng Hà Giang. Còn những gia đình vẫn mỏi mòn chờ một tin tức, một kỷ vật, một ngày được đón người thân trở về.Vì thế, chỉ cần có thông tin về nơi đồng đội có thể đang nằm lại, ông lại sắp xếp lên đường. Trước mắt ông là những cung đường đồi núi hiểm trở, những mỏm đá chênh vênh, những lối đi mà ngay cả người khỏe mạnh cũng phải dè chừng.Nhưng ông vẫn đi.Có lúc từng bước chân trở nên khó nhọc. Có lúc chiếc nạng phải bám chặt vào đá để giữ thăng bằng. Nhưng ánh mắt người lính ấy không hề lùi lại.Ông nói: “Cứ đi đi, các lão đi được tớ cũng đi được. Chỗ nào không đi được thì tớ bò.”Một câu nói mộc mạc, nhưng chứa đựng ý chí thép của người lính từng đi qua chiến tranh.Trong hành trình ấy, ông Nguyễn Quang Tuệ không chỉ đi tìm hài cốt đồng đội. Ông còn đi tìm lại những lời hẹn chưa trọn vẹn, những ký ức chiến trường, và cả sự bình yên cho những gia đình liệt sĩ sau hàng chục năm chờ đợi.Hình ảnh người cựu binh chống nạng giữa núi đá Hà Giang là hình ảnh khiến nhiều người lặng đi. Bởi tình đồng chí, đồng đội không dừng lại ở ngày chiến tranh kết thúc. Nó còn tiếp tục trong những chuyến đi âm thầm, trong từng bước chân, trong lời hứa đưa đồng đội trở về với đất mẹ.Hơn 40 năm đã qua, nhưng với những người lính như ông Nguyễn Quang Tuệ, đồng đội chưa bao giờ bị bỏ lại phía sau.



