Âm thanh còn lại
Đinh Đôn (sinh năm 1937), người Ba Na, quê xã Tơ Tung, Gia Lai. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia lực lượng du kích xã Căn cứ, Huyện 2. Ngày 03/3/1968, trong khi thực hiện nhiệm vụ, ông bị thương ở vùng trán, bụng và tai phải, để lại di chứng giảm thính lực. Những thương tích ấy là minh chứng cho sự cống hiến thầm lặng của người du kích trên quê hương.
Có những âm thanh con người chỉ nghe một lần trong đời nhưng không bao giờ quên.
Tiếng bước chân đồng đội giữa rừng lúc còn mờ sáng.
Tiếng chim bất ngờ im bặt trước khi nguy hiểm ập đến.
Tiếng gọi ngắn gọn báo hiệu phải lập tức rời vị trí.
Với người lính, biết lắng nghe cũng là một cách để bảo vệ sự sống.
Ông Đinh Đôn từng sống trong những tháng năm như thế.
Là một du kích của xã Căn cứ, Huyện 2, ông nhiều lần làm nhiệm vụ giữa núi rừng. Mỗi chuyến đi đều đòi hỏi sự bình tĩnh, cảnh giác và phối hợp chặt chẽ với đồng đội.
Ngày 3 tháng 3 năm 1968, trong khi làm nhiệm vụ, ông bị thương.
Vết thương ở trán và bụng dần lành theo năm tháng.
Nhưng tai phải không còn nghe được như trước.
Chiến tranh đã lấy đi một phần âm thanh của cuộc đời ông.
Thế nhưng, có những điều không bao giờ mất.
Ông vẫn nghe được tiếng cồng chiêng mỗi mùa hội bằng ký ức.
Vẫn cảm nhận được tiếng trẻ nhỏ vui đùa qua nụ cười trên gương mặt.
Vẫn nhận ra đồng đội cũ chỉ bằng một cái nắm tay hay ánh mắt thân quen.
Có lẽ, sau chiến tranh, con người học cách lắng nghe bằng nhiều cách khác nhau.
Không chỉ bằng đôi tai.
Mà bằng trái tim.
Những người như Đinh Đôn đã để lại cho quê hương không chỉ là những vết sẹo.
Họ còn để lại một bài học giản dị: giá trị của hòa bình không chỉ nằm ở việc không còn tiếng súng.
Mà còn ở việc mỗi sáng thức dậy, được nghe tiếng gà gáy, tiếng trẻ đến trường, tiếng gió thổi qua mái nhà rông mà không còn nỗi lo của chiến tranh.
Đó là những âm thanh bình thường.
Nhưng để có được những âm thanh bình thường ấy, đã có biết bao con người chấp nhận mang theo những khoảng lặng suốt phần đời còn lại.



