Âm thanh đè bẹp tiếng bom
Trong suốt những năm tháng khói lửa, kỷ vật thiêng liêng nhất gắn liền với chức vụ Tiểu đội trưởng của bác Hoàng Đình Khoẳn là chiếc còi đồng nhỏ đã sờn hết lớp sơn mạ. Khác với những người lính bình thường chỉ có súng và ba lô, chiếc còi lệnh là vật bất ly thân được ông treo trang trọng trước ngực áo. Giữa tiếng pháo gầm vang mặt đất, tiếng bom dội buốt tai khiến mắt không thấy rõ người, tai không nghe rõ tiếng gọi, thì tiếng còi đanh thép của Tiểu đội trưởng Khoẳn chính là hiệu lệnh mở đường. Tiếng còi vang lên khi xung phong, tiếng còi nhắc nhở anh em bám trụ hầm hào... Nó mạnh mẽ đến mức như át đi cả sự gầm rú của vũ khí hủy diệt. Đến tận bây giờ, khi đất nước đã thanh bình hơn nửa thế kỷ, chiếc còi ấy vẫn được ông gìn giữ vẹn nguyên như một chứng nhân cho một thời oai hùng, thời mà âm thanh của lòng quả cảm đã chiến thắng nỗi sợ hãi cái chết.



