ÂM VANG ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm tướng De Castries, nhưng đối với những người lính Điện Biên năm ấy, ký ức về chiến trường vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Trong những cuộc gặp mặt truyền thống hay những lần trở lại chiến trường xưa, các cựu chiến binh Điện Biên Phủ thường nhắc đến đồng đội bằng ánh mắt xúc động và niềm tự hào xen lẫn tiếc thương. Họ là những người đã đi qua lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết để làm nên một chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Những ngày đầu của chiến dịch, bộ đội ta phải hành quân xuyên rừng núi hiểm trở, kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt đèo dốc trong điều kiện vô cùng gian khổ. Nhiều chiến sĩ bàn tay rớm máu, đôi chân sưng tấy nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc. Trong tâm trí họ lúc ấy chỉ có một quyết tâm duy nhất: giành độc lập cho dân tộc.
Trên các điểm cao như Him Lam, Độc Lập, A1 hay C1, bom đạn ngày đêm cày xới mặt đất. Có những đơn vị sau một trận đánh chỉ còn lại vài người. Nhiều chiến sĩ vừa trò chuyện cùng đồng đội buổi sáng, đến chiều đã phải nghẹn ngào tiễn biệt nhau ngay giữa chiến hào ngập khói lửa.
Các cựu chiến binh kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là bom đạn mà là những phút giây chứng kiến đồng đội ngã xuống bên cạnh mình. Có người bị thương nhiều lần vẫn tiếp tục chiến đấu. Có người gửi lại bức thư chưa kịp viết xong cho đồng đội rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng giữa khốc liệt của chiến tranh vẫn bừng sáng tình đồng chí, đồng đội. Họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua những đêm dài dưới làn đạn pháo. Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã trở thành sức mạnh giúp quân và dân ta đi đến thắng lợi cuối cùng.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhiều chiến sĩ vinh dự tham gia Lễ duyệt binh lịch sử ngày 1/1/1955 tại Hà Nội. Đó là lần đầu tiên họ được bước đi trong niềm hân hoan chiến thắng giữa vòng tay chào đón của đồng bào Thủ đô. Những người lính từng băng qua mưa bom, bão đạn hôm nào nay sải bước hiên ngang trên những con phố ngập tràn cờ hoa.
Đối với họ, niềm vui lớn nhất không phải là những tràng pháo tay hay lời ca ngợi, mà là được chứng kiến đất nước bước sang một thời kỳ mới sau những năm tháng trường kỳ kháng chiến.
Ngày nay, khi tuổi đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, những cựu chiến binh Điện Biên vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình. Họ hiểu hơn ai hết rằng nền độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người con đất Việt.
Âm vang Điện Biên không chỉ còn lại trong những trang sử vàng của dân tộc mà còn sống mãi trong ký ức của những người lính năm xưa. Mỗi câu chuyện họ kể là một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả của một thế hệ đã làm nên lịch sử.
Để mỗi mùa tháng Năm trở về, chúng ta càng thêm trân trọng những người đã ngã xuống và những người may mắn trở về, mang theo ký ức Điện Biên như một ngọn lửa bất diệt truyền lại cho muôn đời sau.



