Ama Jhao – Cây đại thụ của buôn làng giữa những năm tháng biến động
Trong ký ức của Tây Nguyên, có những con người được nhớ đến không chỉ bởi những gì họ đã làm, mà bởi cách họ đứng giữa buôn làng trong những thời khắc thử thách nhất. Ama Jhao là một người như thế. Từ một tù trưởng Êđê có cơ nghiệp giàu có, nổi tiếng với tài săn voi, ông đã trở thành thủ lĩnh quy tụ đồng bào vùng Krông Pắk đứng lên chống lại sự áp đặt của thực dân Pháp vào những năm cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX.
Ama Jhao, tên thật Y Yên Ayũn, họ Ayũn Tút, sinh năm 1840. Tuổi trẻ của ông gắn với núi rừng và những cuộc săn voi – một công việc đòi hỏi sức khỏe, sự gan dạ và khả năng am hiểu từng cánh rừng, dòng suối. Chính sự mạnh mẽ ấy cùng cách sống được lòng người đã tạo nên uy tín của ông trong cộng đồng.
Sau khi kết hôn với H'Pang Niê Blô, con gái tù trưởng Ama Phi ở buôn Ea Yông, ông được dân làng tín nhiệm lựa chọn làm tù trưởng sau khi cha vợ qua đời. Khi ấy, Ama Jhao có một cơ nghiệp đáng kể với nhà dài lớn, nhiều trâu, voi cùng những bộ chiêng ché quý. Nhưng điều làm nên vị thế của ông không chỉ là sự giàu có. Trong cộng đồng Êđê, một tù trưởng muốn được người dân đi theo phải có uy tín, phải biết bảo vệ lợi ích của buôn làng và được mọi người tin tưởng.
Bước ngoặt đến vào năm 1889, khi thực dân Pháp tìm cách cưỡng bức đồng bào Êđê ở vùng Krông Pắk di dời để mở đường nối Buôn Ma Thuột với Ninh Hòa. Với người Tây Nguyên, đất đai, buôn làng và rừng không chỉ là nơi sinh sống mà còn gắn với tập quán, ký ức và đời sống cộng đồng. Sự áp đặt ấy vì vậy không đơn thuần là một yêu cầu hành chính, mà chạm đến nền tảng cuộc sống của người dân.
Ama Jhao đã không đứng ngoài. Từ khoảng năm 1890, ông tập hợp lực lượng, tổ chức chống lại những toán quân Pháp và lính khố xanh tiến vào địa bàn. Một trong những trận đầu tiên diễn ra tại khu vực Ea Yông đã khiến lực lượng đối phương phải rút lui. Từ một tù trưởng của buôn làng, Ama Jhao dần trở thành một thủ lĩnh kháng chiến có ảnh hưởng trong vùng.
Điều đáng chú ý ở Ama Jhao là ông không chỉ lựa chọn đối đầu bằng vũ lực. Năm 1901, ông dẫn đầu các già làng, tù trưởng xuống Phú Yên để trực tiếp phản đối chính sách cai trị và cưỡng bức lao dịch của nhà cầm quyền Pháp. Đó là một lựa chọn cho thấy vị tù trưởng ấy hiểu rằng bảo vệ buôn làng không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn cần tiếng nói và sự đoàn kết của cộng đồng.
Có lẽ chính sự kết hợp giữa uy tín, lý lẽ và tinh thần quyết liệt ấy khiến Ama Jhao trở thành một trở ngại lớn đối với chính quyền thực dân. Họ tìm cách mua chuộc, bao vây, tìm mọi cách làm suy yếu ảnh hưởng của ông. Nhưng càng trong hoàn cảnh khó khăn, hình ảnh người tù trưởng càng trở thành điểm tựa tinh thần của đồng bào.
Những câu chuyện về Ama Jhao thường gợi lên hình ảnh một người đứng đầu không chỉ bằng quyền lực. Ông đi cùng dân, hiểu đời sống của dân và đặt sự tồn tại của buôn làng lên trên lợi ích riêng. Với ông, chống lại sự áp đặt từ bên ngoài trước hết là bảo vệ đất đai, cuộc sống và phong tục mà cộng đồng đã gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Năm 1905, sau nhiều lần tìm cách khuất phục, thực dân Pháp tổ chức một đợt vây bắt và bắt được Ama Jhao. Trong nhà lao Buôn Ma Thuột, trước những đòn roi và sự dụ dỗ, người tù trưởng già vẫn giữ khí phách của mình cho đến lúc qua đời.
Từ một người có trong tay cơ nghiệp lớn, Ama Jhao đã chấp nhận đối mặt với mất mát để bảo vệ buôn làng. Chính ở điểm ấy, cuộc đời ông trở nên đặc biệt: ông có thể lựa chọn cuộc sống bình yên bên nhà dài, đàn voi, đàn trâu và những tài sản mà mình sở hữu, nhưng ông đã chọn đứng về phía cộng đồng khi quê hương bị xâm phạm.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, những cánh rừng và buôn làng Tây Nguyên đã trải qua biết bao đổi thay. Nhưng câu chuyện về Ama Jhao vẫn còn được nhắc lại như một phần ký ức về tinh thần quật cường của đồng bào Êđê. Với thế hệ hôm nay, điều đáng nhớ không chỉ là những trận chống càn hay những năm tháng đối đầu, mà còn là bài học về uy tín được tạo nên từ sự công bằng, trách nhiệm và lòng gắn bó với cộng đồng.
Một người lãnh đạo có thể có nhiều tài sản, nhưng thứ khiến người đời nhớ đến họ lại là cách họ sử dụng vị thế của mình để bảo vệ người khác. Ama Jhao đã để lại dấu ấn như một tù trưởng như thế – một người con của núi rừng Tây Nguyên, đã chọn đứng về phía buôn làng trong những thời khắc khó khăn nhất.
Và giữa dòng chảy của thời gian, hình ảnh ấy vẫn gợi nhắc một điều giản dị: khi một người biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích của chính mình, tiếng nói của người ấy có thể trở thành sức mạnh của cả buôn làng.


