An Dương Vương và truyền thuyết nỏ thần mất nước
An Dương Vương và truyền thuyết nỏ thần mất nước
An Dương Vương và truyền thuyết nỏ thần mất nước
Vào thế kỷ III trước Công nguyên, Thục Phán An Dương Vương sau khi hợp nhất vùng đất của người Âu Việt và Lạc Việt đã lập nên nước Âu Lạc, cho xây dựng thành Cổ Loa kiên cố theo hình xoắn ốc độc đáo để phòng thủ. Nhờ sự trợ giúp của thần Kim Quy, nhà vua chế tạo được chiếc Nỏ thần (Nỏ Cao Nỗ), mỗi lần bắn ra có thể phóng hàng ngàn mũi tên, khiến quân xâm lược nhà Tần và sau đó là Triệu Đà nhiều lần thất bại thảm hại.
Biết không thể thắng bằng quân sự, Triệu Đà dùng mưu kế hiểm độc: cầu hòa và xin hỏi cưới công chúa Mỵ Châu (con gái An Dương Vương) cho con trai mình là Trọng Thủy. An Dương Vương vì mất cảnh giác đã đồng ý cho Trọng Thủy ở rể trong thành Cổ Loa.
Mỵ Châu vốn ngây thơ, tin tưởng chồng tuyệt đối. Trọng Thủy đã dỗ dành vợ cho xem báu vật quốc gia là chiếc Nỏ thần, sau đó ngầm đánh tráo lẫy nỏ bằng một chiếc lẫy giả rồi xin phép về thăm cha. Trước khi đi, Trọng Thủy hỏi vợ: "Nếu sau này hai nước có chiến tranh, làm sao anh tìm được em?". Mỵ Châu đáp: "Em có chiếc áo lông ngỗng, đi đến đâu em sẽ rứt lông ngỗng rải dọc đường, anh cứ theo dấu mà tìm".
Khi Trọng Thủy đem nỏ thần thật về, Triệu Đà lập tức phát binh tấn công Âu Lạc. An Dương Vương tự tin vào nỏ thần nên vẫn thản nhiên đánh cờ. Đến khi quân giặc sát vách, ông mang nỏ ra bắn thì không còn hiệu nghiệm. Thành Cổ Loa thất thủ, An Dương Vương đặt Mỵ Châu ngồi sau ngựa chạy trốn về phương Nam. Khi đến bờ biển cùng đường, thần Kim Quy hiện lên và thét lớn: "Giặc ở sau lưng nhà vua đấy!". Ngóng lại thấy con gái rải lông ngỗng dẫn đường cho giặc, An Dương Vương đau đớn tuốt gươm chém Mỵ Châu rồi nhảy xuống biển tự vẫn, kết thúc một bi kịch đau thương của lịch sử.



