Bài viết

AN GIANG – TUYẾN LỬA NƠI VÙNG BIÊN

Đà Nẵng10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bước sang năm 1965, tổ chức các cấp của địch ở An Giang gồm Long Xuyên và Châu Đốc đã cơ bản kiện toàn về mọi mặt. Chúng coi An Giang là vùng trọng điểm nên chỉ trong hai năm 1964 – 1965, địch đã tập trung xây dựng 254 ấp tân sinh. Thế nhưng, Mặt trận dân tộc giải phóng tỉnh An Giang vẫn kiểm soát được vùng đất đáng kể hơn tỷ lệ đất và dân mà địch chiếm giữ. Do vậy ngụy quyền An Giang ra sức tăng cường phát triển mạnh lực lượng quân sự trên địa bàn tỉnh.

Súng đạn và bạo lực vẫn được ngụy quyền An Giang sử dụng chủ yếu trên địa bàn nhằm “bình định chính trị” mặc dù kế hoạch xây dựng ấp tân sinh đã “hoàn thành mỹ mãn” như địch báo cáo về ngụy quyền Trung ương.

Trong đó, Châu Đốc được địch xem là vùng trọng điểm bình định quân sự nên được đặt trong biệt khu 41 của vùng 4 chiến thuật ngụy. Công cuộc bình định, khai hoang được quân ngụy tiến hành với chiến thuật “vết dầu loang” bằng các cuộc hành quân càn quét quy mô lớn để dồn dân quy khu và phá địa hình vùng căn cứ cách mạng. Vùng núi Dài, núi Cấm, núi Tô, Thới Sơn, Xuân Tô bị địch đánh phá ác liệt bằng máy bay, pháo lớn.

Tháng 3/1965, lần đầu tiên địch cho máy bay chiến lược B52 ném bom vùng Ô Tà Sóc (Lương Phi – núi Dài) đánh phá các cơ quan Tỉnh ủy, Tỉnh đội. Trận đánh xảy ra ác liệt một số chiến sỹ của ta hy sinh. Sau trận này, một số cơ quan của tỉnh phải dời xuống đồng Tràm – Hà Tiên.

Âm mưu chung của địch là tiếp tục hành quân càn quét khai hoang, quy khu dồn dân, đẩy mạnh hành động phản nội tuyến, chiêu hồi, thanh lọc nội bộ. Riêng vùng núi, chúng tổ chức và huấn luyện bọn “ Miên khăn trắng” đầu hàng thành các đơn vị biệt kích ác ôn để đánh phá căn cứ địa cách mạng trên toàn tuyến biên giới Châu Đốc – Hà Tiên. Ở địa bàn Long Xuyên – An Giang, trọng tâm của địch là càn quét vùng đồng tràm Huệ Đức, cánh đồng Năm xã (huyện Châu Thành) và đẩy mạnh công tác bình định, tình báo, chiêu hồi.

Sau một thời gian dài truy lùng, mua chuộc để tìm dấu vết cơ sở cách mạng ở nội ô Long Xuyên, ngày 30/4/1967 và những ngày kế tiếp, địch lần lượt bắt giữ nhiều cán bộ lãnh đạo đội biệt động như đồng chí Mười Thành, Út Đường, Thủy, Tuệ, Châu… và nhiều cán bộ cơ sở nội ô khác. Đội tự vệ mật (bộ phận bên trong của biệt động) hầu như tan rã. Đường dây liên lạc với bên ngoài bị gián đoạn. Cơ sở nội tuyến trong tiểu khu Long Xuyên (đồng chí Hai Nghiêm) cũng bị bắt.

Tháng 8/1967, địch mở trận càn lớn vào đồng tràm Huệ Đức buộc lực lượng cách mạng của ta ở đây và thị xã Long Xuyên phải tạm rút về Sóc Triết (núi Tô) nhằm bảo toàn lực lượng.

Tuy bị địch tập trung bằng hỏa lực mạnh đánh phá ác liệt vào các vùng căn cứ trọng điểm là ở thị xã Long Xuyên, vùng Bảy Núi và dọc hành lang biên giới Châu Đốc – Hà Tiên nhưng nhờ sự chỉ đạo, lãnh đạo và phối hợp chặt chẽ trong từng giai đoạn cách mạng tại địa phương nên quân và dân An Giang vẫn giữ vững vùng căn cứ nhất là vùng căn cứ lớn.

  1. Lực lượng cách mạng

Để giải tỏa bớt áp lực của địch trên đường hành lang biên giới từ Bảy Núi – Châu Đốc – Hà Tiên và nội ô thị xã Long Xuyên, Tỉnh ủy, Tỉnh đội An Giang đã có những quyết sách đúng đắn và phù hợp, sát với tình hình lúc bấy giờ trên địa bàn toàn tỉnh.

Về hoạt động quân sự, ngay những ngày đầu của tháng 01/1965, lực lượng vũ trang của tỉnh An Giang đã chủ động đánh địch khắp nơi. Bộ đội địa phương Châu Thành phối hợp với biệt động thị xã Long Xuyên tổ chức đánh chống càn tại mương Hai Trâm buộc địch phải bỏ dở cuộc càn quét. Lực lượng cách mạng rút về đồng Tràm Huệ Đức an toàn. Ngay sau đó, Trung ương chỉ đạo cho hai đại đội bộ binh của Tiểu đoàn 364, một bộ phận trợ chiến và thông tin, trinh sát về hoạt động tại khu vực đồng Tràm Huệ Đức. Mục đích hành động này là đánh địch, phá thế kềm kẹp của địch ở các ấp tân sinh, ngăn chặn địch mở rộng hành động càn quét vào căn cứ đồng Tràm Huệ Đức, phá vỡ kế hoạch đào kênh, xây dựng đồn bót của địch.

Với ý định đánh địch để mở rộng vùng B2 (Cả Hàng) xuống vùng Châu Đốc, Châu Phú và kềm chân địch ở vùng Bảy Núi, Ban chỉ huy tỉnh đội điều quân phối hợp với bộ đội địa phương huyện Châu Phú, biệt động thị xã Châu Đốc tấn công vào một số cứ điểm địch ở núi Sam, pháo kích vào thị xã Châu đốc. Sau trận đánh, cả tỉnh An Giang dấy lên phong trào thi đua diệt Mỹ.

Mùa khô năm 1966 – 1967, chiến trường vùng Bảy Núi và biên giới càng trở nên sôi động.

Tháng 4/1967, Tiểu đoàn 267 thuộc Quân khu 8 phối hợp bộ đội tỉnh An Giang mở chiến dịch Xuân – Hè đánh vào một số đồn bót địch trên toàn tuyến hành lang biên giới và vùng Bảy Núi: Vĩnh Xương, Khánh An, Khánh Bình, Phú Hội.

Theo sự chỉ đạo của cấp trên, lực lượng vũ trang tỉnh An Giang củng cố lại lực lượng nhằm thực hiện nhiệm vụ vừa đánh địch bảo vệ căn cứ vừa sắp xếp tổ chức, củng cố lực lượng chuẩn bị cho đợt tổng phản công mùa khô 1967 – 1968.

Những trận đánh lớn của lực lượng vũ trang An Giang trong năm 1967 đánh dấu bước trưởng thành đáng kể về trình độ tác chiến hợp đồng binh chủng và phối hợp giữa các lực lượng bộ đội tỉnh, bộ đội địa phương huyện, du kích xã, ấp. Kết quả là đã phá vỡ một phần tuyến phòng thủ của địch trong toàn tỉnh, gây ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần ngụy quân, ngụy quyền, góp phần quan trọng vào việc củng cố vùng giải phóng và căn cứ cách mạng của ta.

Cuối năm 1967, Tỉnh ủy An Giang nhận được chỉ thị của Khu ủy về việc tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn