Ẩn mình giữa cánh đồng – hai ngày đêm đơn độc trong vùng địch
Đoạn hồi ký kể về thời điểm người lính bị thương và lạc đơn vị, phải ẩn mình suốt hai ngày đêm giữa cánh đồng lúa trong vùng địch kiểm soát. Trong tình trạng lạnh cóng, đau đớn và cô lập, ông buộc phải nằm bất động để tránh bị phát hiện, đồng thời vẫn giữ được sự tỉnh táo để suy nghĩ, hồi tưởng lại diễn biến chiến đấu và lo lắng cho đồng đội. Qua đó làm nổi bật sự khắc nghiệt của chiến tranh và ý chí sinh tồn mạnh mẽ của người lính.
Ẩn mình giữa cánh đồng – hai ngày đêm đơn độc trong vùng địch
Đêm xuống, tôi tiếp tục bò về hướng núi, nhưng tốc độ quá chậm. Mới đi được đến giữa cánh đồng thì trời lại bắt đầu hửng sáng. Buộc phải dừng lại, tôi bò vào một ruộng lúa còn tương đối tốt để vùi mình xuống tránh bị phát hiện.
Tôi cố gắng gượng, chọn tư thế nằm sao cho vết thương ở chân không bị ngập trong nước. Toàn thân lúc này tê cóng. Vết thương ở đùi đau buốt từng cơn, nhưng đầu óc vẫn giữ được sự tỉnh táo lạ thường.
Nằm im giữa ruộng lúa mênh mông, tôi mới cảm nhận rõ rệt sự cô đơn, hoang vắng đến rợn người. Xung quanh chỉ có tiếng gió, tiếng nước khẽ động và không gian trải dài bất tận của cánh đồng.
Trong lúc nằm bất động, tôi cố hệ thống lại toàn bộ sự việc đã diễn ra từ đầu chiến dịch, đặc biệt là những gì xảy ra từ đêm vượt vòng vây địch. Ruộng lúa cao chỉ hơn bờ khoảng ba bốn gang tay, nếu ngồi dậy sẽ lộ cả phần đầu, vì vậy tôi buộc phải nằm im, “đằm” xuống như một con trâu ngâm mình trong bùn.
Ngâm quá lâu dưới bùn nước, một nửa cơ thể tôi lạnh cóng, tê dại, trong khi nửa còn lại lại bị nắng trưa thiêu đốt, bỏng rát. Hai trạng thái đối lập ấy khiến cơ thể càng thêm kiệt sức.
Trong trạng thái chập chờn, mệt lả, tôi miên man suy nghĩ. Đã hai ngày đêm tôi lạc đơn vị. Không biết giờ này anh em đã về đến căn cứ an toàn hay chưa? Ai còn, ai mất? Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong đầu giữa không gian tĩnh lặng và đầy hiểm nguy của vùng chiến sự.



