Bài viết

ANH CÓ SỢ CHẾT KHÔNG?

ANH CÓ SỢ CHẾT KHÔNG?

Gia Lai07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến khốc liệt, ông Sơn cùng những người đồng đội của mình sống giữa mưa bom bão đạn, ngày đêm đối mặt với hiểm nguy. Có những đêm hành quân xuyên rừng, cái lạnh thấm vào da thịt, tiếng máy bay gầm rú trên đầu khiến ai cũng hiểu rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.

Một lần, khi cả tiểu đội đang ngồi nghỉ trong căn hầm nhỏ sau trận càn của địch, một người lính trẻ nhìn mọi người rồi cười gượng hỏi: “Nè mấy anh, có sợ chết không?”

Câu hỏi làm không khí chùng xuống. Ông Sơn lúc ấy im lặng một hồi lâu, đôi mắt nhìn về khoảng trời tối ngoài cửa hầm. Rồi ông khẽ đáp: “Sợ chứ… ai mà không sợ. Tụi mình cũng là con người mà, cũng biết sợ chứ.”

Mọi người bật cười nhẹ, nhưng trong nụ cười ấy là sự nghẹn ngào khó nói thành lời. Họ còn trẻ, còn gia đình chờ đợi ở quê nhà, còn những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng rồi một đồng đội khác siết chặt khẩu súng, giọng chắc nịch: “Sợ thì vẫn phải đánh. Mình ngã xuống cũng được, miễn đất nước được tự do.”

Cả căn hầm chợt im lặng. Chỉ còn tiếng bom vọng lại từ phía xa, từng hồi trầm đục làm mặt đất khẽ rung lên. Không ai nói thêm lời nào, nhưng trong lòng mỗi người lính trẻ đều hiểu rằng ai cũng sợ chết. Nỗi sợ ấy là điều rất thật của con người khi đứng trước ranh giới sinh tử. Thế nhưng, nó chỉ thoáng qua như một cơn gió lạnh giữa đêm dài, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho ý chí chiến đấu và quyết tâm hy sinh vì Tổ quốc.

Họ biết có thể ngày mai mình sẽ không còn trở về, nhưng không một ai chọn lùi bước. Bởi trong tim những người lính trẻ năm ấy luôn cháy bỏng một niềm tin rằng: chỉ cần đất nước được tự do, nhân dân được sống trong hòa bình, thì mọi mất mát và hy sinh của họ đều xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn