Ánh đèn cài trên tóc mở đường
Ký ức về những năm tháng chiến tranh luôn là một vết hằn sâu sắc trong tâm khảm của tôi - Trần Minh Thảo. Đứng trước ngưỡng cửa ánh đèn cài trên tóc mở đường, tôi lại thấy lòng mình rạo rực như thuở mười chín đôi mươi. Khi đó, đất nước còn chia cắt hai miền Nam Bắc, tiếng gọi của tiền tuyến vang vọng khắp các ngả đường, thôi thúc bước chân của lớp lớp thanh niên học sinh xếp bút nghiên lên đường cứu nước. Giữa tâm bão đạn bom gầm rú của máy bay B-52, tôi và các đồng đội nằm dưới hầm chữ A, lắng
Ký ức về những năm tháng chiến tranh luôn là một vết hằn sâu sắc trong tâm khảm của tôi - Trần Minh
Thảo. Đứng trước ngưỡng cửa ánh đèn cài trên tóc mở đường, tôi lại thấy lòng mình rạo rực như thuở mười chín
đôi mươi. Khi đó, đất nước còn chia cắt hai miền Nam Bắc, tiếng gọi của tiền tuyến vang vọng khắp các ngả
đường, thôi thúc bước chân của lớp lớp thanh niên học sinh xếp bút nghiên lên đường cứu nước.
Giữa tâm bão đạn bom gầm rú của máy bay B-52, tôi và các đồng đội nằm dưới hầm chữ A, lắng nghe mặt
đất rung chuyển dữ dội. Ánh đèn cài trên tóc mở đường đã tôi luyện cho chúng tôi một tinh thần thép, không
biết khuất phục trước bất kỳ thế lực ngoại xâm nào. Những trận đánh giáp lá cà kịch tính, những đêm thức trắng
giữ vững trận địa Thành cổ, bùn đất hòa cùng máu đỏ nhưng không một ai lùi bước, bởi phía sau chúng tôi là
gia đình, là quê hương yêu dấu.
Khép lại trang nhật ký về ánh đèn cài trên tóc mở đường, lòng tôi tràn ngập một niềm tự hào khôn tả. Những
người lính năm xưa giờ tóc đã bạc đầu, chân đã mỏi nhưng hào khí Đông A, tinh thần Trường Sơn vẫn cuộn
chảy trong huyết quản. Hy vọng rằng những câu chuyện này sẽ thắp sáng ngọn lửa yêu nước trong tim các bạn
trẻ thế hệ hôm nay, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp xây dựng quê hương giàu đẹp.


