“Ánh đèn cuối cùng ở đảo Cồn Cỏ”
“Ánh đèn cuối cùng ở đảo Cồn Cỏ”
Giữa trùng khơi miền Trung, Đảo Cồn Cỏ hiện lên như một tiền đồn kiên cường, nơi ngày đêm hứng chịu những đợt pháo kích dồn dập từ biển và trên không. Những năm tháng chiến tranh, hòn đảo nhỏ bé ấy chưa bao giờ có một đêm thực sự yên tĩnh—chỉ có tiếng sóng hòa lẫn tiếng nổ, ánh chớp của pháo sáng xé toạc màn đêm, và những con người lặng lẽ bám trụ giữ vững từng tấc đất giữa đầu sóng ngọn gió.
Lê Văn Hải, một chiến sĩ thông tin còn rất trẻ, là người phụ trách giữ cho mạch liên lạc của đơn vị không bao giờ bị gián đoạn. Với anh, từng đường dây, từng tín hiệu không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sợi dây nối liền sự sống giữa các đơn vị đang chiến đấu trong khói lửa. Trong một trận pháo kích dữ dội, hệ thống thông tin của đảo bất ngờ bị đánh sập. Những tiếng gọi từ các điểm chốt tiền tiêu rơi vào im lặng. Không có liên lạc, đồng nghĩa với việc mọi phương án phối hợp chiến đấu đều bị đứt gãy.
Không chần chừ, Hải lao ra khỏi hầm trú ẩn, mang theo bộ dụng cụ sửa chữa, bất chấp những loạt pháo vẫn liên tục dội xuống xung quanh. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt, nhưng anh vẫn lần theo từng đoạn dây bị đứt, từng thiết bị cháy xém để khôi phục lại đường truyền. Mồ hôi hòa lẫn với bụi đất, đôi tay run lên vì sức ép của những đợt nổ gần kề, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo chiếc máy liên lạc như bám lấy một niềm tin duy nhất.
Thời gian lúc ấy dường như kéo dài vô tận, từng giây trôi qua đều nặng nề như chính tiếng bom đang gầm rú. Rồi cuối cùng, sau bao nỗ lực, chiếc máy bỗng phát ra tín hiệu quen thuộc—một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ khiến mọi người vỡ òa. Đường dây đã được nối lại. Những tín hiệu khẩn cấp được truyền đi, những mệnh lệnh lại được thông suốt giữa các đơn vị. Trong khoảnh khắc ấy, Hải khẽ thở phào, như trút được gánh nặng mà anh đã ôm chặt suốt từ khi trận pháo bắt đầu.
Nhưng đúng lúc ánh đèn tín hiệu vừa sáng trở lại, một quả pháo rơi trúng vị trí anh đang đứng. Tiếng nổ chát chúa xé tan không gian, nhấn chìm tất cả trong khói lửa. Khi đồng đội lao tới, chỉ còn lại những mảnh thiết bị vỡ vụn và khoảng đất cháy xém giữa màn đêm đặc quánh mùi khói.
Đêm hôm đó, giữa Đảo Cồn Cỏ, tín hiệu liên lạc vẫn không hề gián đoạn. Những luồng sóng vô hình vẫn miệt mài truyền đi, kết nối những con người đang chiến đấu nơi tuyến đầu. Và trong ánh sáng le lói của chiếc máy thông tin vẫn còn hoạt động, người ta hiểu rằng—có một người lính đã ở lại phía sau, để giữ cho ánh đèn ấy không bao giờ tắt.



