Ánh đèn dầu cuối làng
Mỗi tối, chị Tư treo đèn dầu làm tín hiệu báo đường an toàn cho cán bộ.
Bọn giặc biết và nhiều lần truy lùng người thắp đèn.
Một hôm càn quét, chúng nổi lửa đốt cả dãy nhà cuối làng.
Chị vẫn chạy giữ đèn, che bằng chính cơ thể mình.
Khi ánh sáng bập bùng tắt hẳn, chị gục xuống trong ngọn lửa.
Nhờ ánh đèn ấy, đội cán bộ kịp rút lui an toàn.
Dân làng gom lại ngọn lửa cháy dở chôn cùng chị.
Bia mộ chị có khắc một ngọn đèn nhỏ.
Nhưng ánh sáng từ mộ chị thì soi mãi lòng người.
Làng gọi chị là “người giữ ánh sáng tự do”.



