Ánh Đèn Gầm Và Mẩu Thuốc Bẻ Đôi
Bất chấp bom đạn, Hùng và Lâm đã cùng nhau sửa xe giữa tọa độ chết. Khi Lâm bị thương, Hùng đã không bỏ rơi mà cõng bạn cùng lái xe vượt qua hiểm nguy. Tình đồng chí ở đây là sự gánh vác, là việc chia nhau từng hơi thở, từng mẩu thuốc để cùng hướng về ngày chiến thắng.
Trên cung đường "tọa độ lửa" năm 1971, chiếc xe vận tải của Hùng và Lâm bị trúng mảnh pháo, bánh trước xì hơi ngay giữa khúc cua độc đạo bên vực thẳm. Pháo sáng của địch treo lơ lửng trên đầu, biến màn đêm thành màu trắng nhợt nhạt, chết chóc. Máy bay địch đang gầm rú phía trên, sẵn sàng trút bom xuống bất cứ ánh lửa nào lóe lên.
"Lâm! Nhảy xuống vực trốn đi, để tao ra thay lốp!" – Hùng quát lớn, tay đã vớ lấy chiếc kích thủy lực.
"Anh điên à? Một mình anh làm sao kích xe lên kịp giữa cái nền đất đá này? Để em!" – Lâm không nghe, anh lao ra khỏi cabin, dùng chính tấm lưng mình tựa vào thùng xe để làm điểm tỳ cho bạn.Dưới làn đạn nổ chát chúa, hai người lính phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Hùng mắm môi mắm lợi vặn từng con ốc, còn Lâm thì gồng mình giữ vững đà xe. Khi chiếc lốp dự phòng vừa được lắp vào, một quả bom bi nổ gần đó hất văng cả hai vào vách đá.Hùng bò dậy, thấy Lâm đang lịm đi, máu thấm đỏ vai áo. Anh không chạy thoát thân mà cõng bạn lên cabin, một tay giữ lái, một tay giữ lấy người bạn đang lả đi. Để Lâm không ngất, Hùng lấy mẩu thuốc lá cuối cùng, bẻ đôi, nhét vào môi bạn một nửa:
"Anh điên à? Một mình anh làm sao kích xe lên kịp giữa cái nền đất đá này? Để em!" – Lâm không nghe, anh lao ra khỏi cabin, dùng chính tấm lưng mình tựa vào thùng xe để làm điểm tỳ cho bạn.Dưới làn đạn nổ chát chúa, hai người lính phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Hùng mắm môi mắm lợi vặn từng con ốc, còn Lâm thì gồng mình giữ vững đà xe. Khi chiếc lốp dự phòng vừa được lắp vào, một quả bom bi nổ gần đó hất văng cả hai vào vách đá.Hùng bò dậy, thấy Lâm đang lịm đi, máu thấm đỏ vai áo. Anh không chạy thoát thân mà cõng bạn lên cabin, một tay giữ lái, một tay giữ lấy người bạn đang lả đi. Để Lâm không ngất, Hùng lấy mẩu thuốc lá cuối cùng, bẻ đôi, nhét vào môi bạn một nửa:
"Hút đi Lâm! Mày mà chết thì ai về quê cưới con gái cô Huệ giúp tao?"
Chiếc xe không kính, không đèn (chỉ dùng ánh sáng mờ ảo của đèn gầm) lầm lũi bò qua bãi cháy, đưa hàng đến đích an toàn. Khi xe dừng lại ở trạm giao nhận, cả hai nhìn nhau, gương mặt đen sạm khói súng nhưng nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi.Hòa bình lập lại, ông Lâm vẫn giữ mẩu thuốc lá cháy dở năm ấy như một báu vật. Với ông, đó không phải là thuốc lá, mà là cái nghĩa tình chia nửa đã cứu ông khỏi tay tử thần.



