Cựu chiến binh

Ánh Đèn Giữa Rừng Đêm

Một câu chuyện cảm động về người nữ y tá trẻ tuổi giữa chiến trường Tây Nguyên, nơi ánh đèn nhỏ bé trong rừng đêm đã trở thành hy vọng sống cho biết bao chiến sĩ.

Đắk Lắk06/04/2026H Mô Za Niê (Trường TH Ama Jhao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Hồng, sinh năm 1953. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi rời quê vào Đắk Lắk, mang theo một chiếc túi y tế nhỏ và niềm tin rằng mình có thể cứu được nhiều người. Trạm quân y của chúng tôi nằm sâu trong rừng, được che phủ bằng lá cây để tránh bị phát hiện. Ban ngày, chúng tôi gần như không dám đốt lửa hay phát ra tiếng động lớn. Mọi hoạt động chữa trị chủ yếu diễn ra vào ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét. Một đêm mưa, đơn vị đưa về một chiến sĩ bị thương rất nặng. Anh tên là Tân, người gầy gò, khuôn mặt tái nhợt. Vết thương sâu và mất máu nhiều. Tôi cùng bác sĩ trưởng lập tức bắt tay vào cứu chữa. Ánh đèn nhỏ rung rinh theo từng cơn gió, bóng chúng tôi đổ dài trên vách đất. Mọi thứ đều thiếu thốn: thuốc men ít ỏi, dụng cụ sơ sài. Tân nắm lấy tay tôi, giọng yếu ớt:
“Chị ơi… em có sống được không?” Tôi siết chặt tay anh:
“Em phải sống… còn về với mẹ nữa chứ.” Chúng tôi làm việc suốt đêm. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, hòa với đất đỏ và nước mưa. Ngoài kia, tiếng bom vẫn vọng lại từng hồi. Đến gần sáng, tình trạng của Tân dần ổn định. Anh đã qua cơn nguy kịch. Tôi ngồi bệt xuống đất, thở phào. Nhìn ngọn đèn dầu sắp cạn, tôi chợt thấy nó giống như chính chúng tôi – nhỏ bé nhưng cố gắng cháy hết mình giữa đêm tối. Nhiều năm sau, tôi nhận được một lá thư. Người gửi là Tân. Anh viết rằng đã trở về quê, lập gia đình và có con. Cuối thư, anh ghi:
“Nhờ ánh đèn năm ấy, em còn có ngày hôm nay.” Tôi cầm lá thư, nước mắt rơi lúc nào không hay. Giờ đây, khi đã bước qua tuổi xế chiều, tôi vẫn nhớ như in những đêm rừng năm ấy. Ánh đèn nhỏ giữa rừng sâu…
không chỉ soi sáng vết thương,
mà còn thắp lên hy vọng sống trong những ngày tháng tối tăm nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn