Bài viết

Ánh Đèn Pin Cuối Con Dốc

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, các đoàn xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn thường phải chạy xuyên đêm giữa bom đạn. Một ánh đèn pin nhỏ nơi cuối con dốc đã trở thành ký ức không thể quên của những người lính lái xe năm ấy.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Nguyễn Hữu Đạt là lái xe vận tải chuyên chở lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường chỉ di chuyển vào ban đêm để tránh máy bay phát hiện.

Đường Trường Sơn khi ấy hiểm trở vô cùng. Có đoạn vừa vượt qua hôm trước thì hôm sau đã bị bom cày nát. Xe phải len lỏi qua hố bom, suối cạn và những con dốc dựng đứng giữa rừng tối.

Trong đội xe của ông có một nữ thanh niên xung phong tên Hoàng Thị Lan, nhiệm vụ là đứng ở các điểm nguy hiểm để dùng đèn pin ra tín hiệu dẫn đường cho xe qua.

Lan còn rất trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi, người nhỏ nhắn nhưng gan dạ. Những đêm mưa lớn hay lúc pháo sáng rực trời, cô vẫn đứng ở cuối dốc làm tín hiệu cho từng xe vượt qua an toàn.

Ông Đạt nhớ nhất một đêm cuối tháng tám.

Hôm ấy mưa rừng đổ xối xả, mặt đường trơn như đổ mỡ. Đoàn xe phải vượt một con dốc hẹp sát vực sâu trước khi trời sáng.

Máy bay địch vừa quần thảo khu vực không lâu nên ai cũng căng thẳng.

Từ xa, trong màn mưa tối đen, chỉ còn thấy ánh đèn pin nhỏ của Lan lúc ẩn lúc hiện.

Cô đứng dưới mưa nhiều giờ liền, liên tục ra hiệu cho từng chiếc xe tiến lên đúng hướng.

Khi chiếc xe cuối cùng của đoàn vừa vượt dốc an toàn, bất ngờ còi báo động vang lên.

Máy bay quay trở lại ném bom xuống con đường vừa đi qua.

Mọi người lao vào trú ẩn.

Sau trận bom, cả đội hốt hoảng đi tìm Lan. May mắn, cô chỉ bị thương nhẹ do đất đá văng trúng vai.

Ngồi tựa bên bánh xe tải, mặt còn lấm đầy bùn đất, Lan vẫn cười:

“Xe qua hết rồi là được.”

Câu nói giản dị ấy khiến ông Đạt nhớ suốt cuộc đời.

Sau ngày hòa bình, mỗi lần đi qua những con đường sáng đèn nơi thành phố, ông lại nhớ đến ánh đèn pin nhỏ giữa núi rừng năm xưa — ánh sáng đã dẫn đường cho biết bao chuyến xe và cả niềm tin của tuổi trẻ trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ánh Đèn Pin Cuối Con Dốc | Câu chuyện thời hoa lửa