Ánh Đèn Pin Cuối Đường Hầm
Một tia sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trong đường hầm sập đã trở thành tín hiệu hy vọng, dẫn đường cho cuộc giải cứu trong hoàn cảnh tưởng chừng tuyệt vọng.
“Đường hầm lúc đó là nơi trú ẩn an toàn nhất… cho đến khi nó không còn an toàn nữa,” ông Lý kể. Đơn vị của ông đóng quân gần một hệ thống hầm xuyên đồi. Trong một trận bom dữ dội, một đoạn hầm bị sập. “Có ba người bị kẹt bên trong.” Khói bụi dày đặc, không khí ngột ngạt. Những người bên ngoài lập tức đào bới, tìm cách mở lối. “Nhưng đất đá đổ xuống quá nhiều, rất khó tiếp cận.” Thời gian trôi qua, hy vọng dần mỏng đi. “Chúng tôi gọi vào… nhưng không nghe thấy gì.” Đến gần nửa đêm, khi mọi người gần như kiệt sức, một người bất chợt phát hiện điều gì đó. “Ở một khe nhỏ… có ánh sáng le lói.” Đó là ánh đèn pin từ bên trong. “Rất yếu… nhưng rõ ràng.” Ông Lý nhớ lại, giọng xúc động:
“Chỉ cần thấy ánh sáng đó… là chúng tôi biết họ vẫn còn.” Cả đội dồn hết sức đào nhanh hơn, theo hướng ánh sáng. “Đèn lúc tắt lúc sáng… như thể họ cũng đang cố giữ pin.” Sau nhiều giờ, họ mở được một lối nhỏ. “Chúng tôi kéo được hai người ra… còn người thứ ba thì không qua khỏi.” Chiếc đèn pin nằm bên cạnh, pin gần cạn. “Có lẽ anh ấy đã giữ nó lâu nhất.” Ông Lý cúi đầu:
“Ánh sáng đó… không chỉ cứu hai người… mà còn giữ niềm tin cho tất cả chúng tôi.” Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ hình ảnh tia sáng nhỏ ấy trong bóng tối đặc quánh. “Không phải ánh sáng nào cũng lớn… nhưng có ánh sáng đủ để dẫn đường.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một tia sáng yếu ớt cũng có thể trở thành hy vọng – soi lối giữa bóng tối và níu giữ những sự sống mong manh.



