Ánh Đèn Pin Trong Hầm Đá Vị Xuyên
Mỗi lần mất điện vào ban đêm, ông Trần Công Nghĩa lại nhớ đến ánh đèn pin leo lét trong những căn hầm đá ở mặt trận Vị Xuyên năm xưa. Với ông, đó là ánh sáng của tình đồng đội, của niềm tin và ý chí giữa những ngày chiến tranh ác liệt nơi biên giới phía Bắc.
Năm 1980, ông Nghĩa nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên.
Ông kể rằng những ngày đầu lên biên giới, điều khiến ông ám ảnh nhất là sự khốc liệt của pháo đạn. Các cao điểm chìm trong khói lửa, núi đá bị cày xới nham nhở, cây rừng cháy đen sau mỗi trận pháo kích.
“Có hôm pháo bắn dữ dội đến mức anh em phải nằm ép sát xuống hầm hàng giờ liền,” ông Nghĩa nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 772. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày chiến đấu và củng cố công sự, ban đêm tranh thủ vận chuyển lương thực, nước uống lên chốt.
Một đêm mùa đông năm 1985, trời rét cắt da, sương mù phủ kín chiến hào. Sau nhiều giờ chiến đấu, cả đơn vị tranh thủ ngồi trong hầm nghỉ ngơi dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Đúng lúc ấy, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng nổ vang dội làm đất đá sập xuống cửa hầm. Khói bụi mù mịt khiến nhiều người bị choáng.
Trong lúc hỗn loạn, chiến sĩ trẻ Vũ Văn Hòa bị đất đá vùi lấp một phần cơ thể. Không chút chần chừ, ông Nghĩa cùng đồng đội dùng tay đào bới cứu bạn giữa tiếng pháo vẫn nổ liên hồi bên ngoài.
Ông xúc động kể:
“Hòa bị thương rất nặng nhưng vẫn cố động viên anh em giữ bình tĩnh. Cậu ấy nói chỉ cần còn người thì còn giữ được trận địa.”
Sau gần nửa giờ đào bới, mọi người mới đưa được Hòa ra ngoài rồi cáng xuống tuyến sau. Nhưng do vết thương quá nặng, người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trước khi tới trạm quân y.
Đêm hôm ấy, cả đơn vị không ai ngủ được. Trong ánh đèn pin leo lét giữa hầm đá lạnh buốt, những người lính lặng lẽ ngồi bên nhau nhớ về đồng đội vừa ngã xuống.
Ông Nghĩa cho biết ở Vị Xuyên, tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Giữa bom đạn và cái chết luôn cận kề, những người lính sống với nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về ánh đèn pin trong hầm đá cùng những người đồng đội nơi biên giới Hà Giang vẫn mãi không thể phai nhòa.
Giờ đây, mỗi lần kể chuyện chiến trường cho thế hệ trẻ nghe, ông Nghĩa luôn nhắn nhủ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính trẻ. Các thế hệ sau phải biết yêu nước, biết trân trọng cuộc sống bình yên mà cha anh đã gìn giữ bằng cả tuổi xuân.”



