Ánh đèn pin và những ca mổ dưới lòng đất
Các cháu ạ, người ta thường gọi chúng bác là những "thiên thần áo trắng" giữa chiến trường, nhưng thực tế, hình ảnh của bác sĩ quân y ngày ấy chẳng hề lộng lẫy như vậy. Chúng bác là những người lính lấm lem bùn đất, đôi tay luôn nhuốm máu đồng đội và đôi mắt lúc nào cũng quầng thâm vì thiếu ngủ.
Bệnh viện của chúng bác là những dãy hầm chữ A khoét sâu vào lòng núi, phía trên phủ đầy lá trung quân để ngụy trang. Trong hầm, mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đất hầm tạo nên một bầu không khí đặc quánh.
Bác nhớ nhất một ca mổ vào mùa mưa năm 1971. Lúc đó, địch đánh phá dữ dội ngay trên đỉnh núi, hầm rung lên bần bật, đất đá rơi xuống cả bàn mổ. Bệnh nhân là một chiến sĩ trẻ bị mảnh bom găm vào mạn sườn, máu ra rất nhiều. Giữa lúc ca mổ đang ở giai đoạn căng thẳng nhất thì máy phát điện hỏng. Cả căn hầm chìm vào bóng tối.
Không một giây chần chừ, bác hô lớn: "Anh em dùng đèn pin ngay!". Thế là ba, bốn đồng chí y tá đứng vây quanh, mỗi người cầm một chiếc đèn pin soi thẳng vào vết mổ. Dưới ánh sáng chập chờn ấy, bác phải vận dụng tất cả sự tập trung và đôi bàn tay nhạy cảm để tìm mảnh đạn. Tiếng bom nổ ngoài kia dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng thở dốc của bệnh nhân và tiếng lách cách của dụng cụ y tế. Khi mảnh đạn cuối cùng được gắp ra, cũng là lúc bác quỵ xuống vì kiệt sức, nhưng lòng thấy nhẹ nhõm vô cùng khi biết mạch của em ấy đã đập lại đều đặn.
Khó khăn nhất không phải là thiếu trang thiết bị, mà là thiếu máu để truyền. Đã có những lần, chính các y bác sĩ trong trạm phẫu phải tự rút máu của mình để truyền trực tiếp cho thương binh ngay trên bàn mổ. Chúng bác coi thương binh như anh em ruột thịt, nỗi đau của họ cũng là nỗi đau của chính mình.
Có những em chiến sĩ lúc tỉnh lại sau ca mổ, câu đầu tiên không phải là hỏi về vết thương của mình, mà là hỏi: "Bác sĩ ơi, bao giờ em được về đơn vị để đi đánh giặc tiếp?". Những lúc ấy, bác chỉ biết quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt vì thương và phục lòng quả cảm của các em.
Sau chiến tranh, bác trở về làm việc tại bệnh viện dân y, nhưng những bài học về y đức và sự sáng tạo trong gian khó thời chiến luôn là kim chỉ nam cho sự nghiệp của bác.
Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, dù các cháu sau này có theo ngành y hay bất cứ ngành nghề nào, hãy làm việc bằng cái "Tâm" sáng nhất. Nghề y không chỉ là chữa bệnh, mà là cứu người, là sẻ chia nỗi đau với đồng loại. Trong cuộc sống bình thường hôm nay, có thể không có bom rơi đạn lạc, nhưng những "trận chiến" với bệnh tật, với cái xấu vẫn luôn hiện hữu. Hãy luôn giữ cho mình một trái tim ấm nóng và một đôi bàn tay khéo léo để giúp đời, các cháu nhé!



