Ánh Đèn Trên Đỉnh Núi
Mùa đông năm ấy đến sớm ở Sơn Lương. Những làn sương trắng phủ kín các sườn núi, con đường đất dẫn vào bản trở nên lạnh giá hơn bao giờ hết.
Trong bản có ông Tẩn, người đã ngoài bảy mươi tuổi. Cả đời ông gắn bó với mảnh đất này, từ những ngày bản làng còn nghèo khó cho đến khi những con đường mới được mở ra. Ngôi nhà nhỏ của ông nằm trên một quả đồi cao, nơi mỗi đêm chỉ có ánh đèn vàng le lói giữa màn sương.
Một buổi chiều cuối năm, cơn mưa lớn kéo dài khiến nhiều đoạn đường trong bản bị sạt lở. Đúng lúc đó, một phụ nữ trong bản trở dạ sinh con. Gia đình cần đưa chị xuống trạm y tế ngay trong đêm nhưng đường đi quá tối và nguy hiểm.
Khi nghe tin, ông Tẩn liền cầm chiếc đèn pin cũ, bước ra khỏi nhà. Ông leo lên đỉnh đồi cao nhất gần bản rồi bật đèn liên tục về phía con đường chính. Thấy vậy, nhiều người dân khác cũng mang đèn ra theo.
Chẳng mấy chốc, từ đầu bản đến cuối bản xuất hiện hàng chục ánh đèn nối tiếp nhau như một dải sao sáng giữa núi rừng. Người thì cầm đèn pin, người thắp đuốc, người dùng đèn xe máy. Họ đứng dọc đường để soi sáng cho đoàn người đưa sản phụ đến nơi an toàn.
Đêm ấy, em bé đã chào đời khỏe mạnh.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, cả bản kéo đến cảm ơn ông Tẩn. Ông chỉ cười hiền:
"Ánh sáng không phải từ chiếc đèn của tôi. Ánh sáng là từ tấm lòng của bà con mình. Một chiếc đèn thì nhỏ, nhưng nhiều chiếc đèn sẽ soi sáng cả con đường."
Câu nói ấy được người dân Sơn Lương nhớ mãi.
Nhiều năm sau, khi điện lưới đã về đến từng nhà, những chiếc đèn pin cũ không còn được sử dụng nhiều nữa. Nhưng mỗi khi nhắc về đêm mưa năm ấy, người dân vẫn kể cho con cháu nghe về "Con đường ánh sáng" – nơi tình người đã thắp lên ngọn lửa ấm áp giữa núi rừng Sơn Lương.
Và họ hiểu rằng, điều quý giá nhất của quê hương không chỉ là những cánh rừng xanh hay những thửa ruộng bậc thang đẹp đẽ, mà chính là sự đoàn kết, sẻ chia của những con người đang cùng nhau xây dựng cuộc sống trên mảnh đất thân yêu này.



