ánh đèn trong căn hầm quân y
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, phía sau những trận đánh ác liệt là sự hy sinh thầm lặng của các y bác sĩ và chiến sĩ quân y nơi chiến trường. Giữa bom đạn và thiếu thốn đủ bề, họ vẫn ngày đêm cứu chữa thương binh bằng tất cả lòng tận tụy và tinh thần trách nhiệm. Những căn hầm quân y giữa rừng sâu không chỉ là nơi giành giật sự sống cho đồng đội mà còn là nơi thắp lên niềm tin giữa thời hoa lửa. Câu chuyện về nữ y tá trẻ Vũ Thị Hòa nơi chiến trường Trị Thiên là một câu chuyện xúc động như thế.
Vũ Thị Hòa sinh ra trong một gia đình nghèo ở Thái Bình. Từ nhỏ, cô đã rất hiền lành và luôn thích giúp đỡ mọi người. Mỗi lần trong xóm có người đau ốm, Hòa thường chạy sang phụ chăm sóc nên ai cũng quý mến.
Khi học hết phổ thông, cô đăng ký tham gia lớp đào tạo y tá phục vụ chiến trường. Dù biết phía trước là hiểm nguy và gian khổ, Hòa vẫn quyết tâm lên đường với mong muốn cứu chữa cho các chiến sĩ ngoài mặt trận.
Năm ấy cô vừa tròn mười chín tuổi.
Sau thời gian huấn luyện, Hòa được điều vào một trạm quân y dã chiến ở chiến trường Trị Thiên – nơi bom đạn diễn ra vô cùng ác liệt.
Trạm quân y nằm sâu trong rừng, được dựng bằng tre nứa và phủ lá cây kín đáo để tránh máy bay địch phát hiện. Những căn hầm nhỏ vừa là nơi chữa trị thương binh vừa là nơi trú ẩn mỗi khi bom rơi.
Thuốc men và dụng cụ y tế vô cùng thiếu thốn. Nhiều khi các y tá phải tận dụng cả vải dù cũ để làm băng cứu thương.
Công việc nơi đây gần như không có ngày nghỉ. Hễ có thương binh chuyển tới là mọi người lại tất bật cấp cứu suốt đêm.
Hòa là người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và cẩn thận. Dù công việc vất vả, cô luôn nhẹ nhàng động viên thương binh:
“Các anh cố gắng nhé, rồi sẽ khỏe để trở lại đơn vị.”
Nhiều chiến sĩ nhớ mãi ánh đèn dầu leo lét bên gương mặt hiền hậu của cô y tá trẻ mỗi đêm thay băng và chăm sóc cho họ.
Một đêm cuối năm 1972, đơn vị phía trước vừa trải qua trận chiến lớn nên rất nhiều thương binh được chuyển về trạm quân y.
Suốt nhiều giờ liền, Hòa cùng các bác sĩ chạy khắp các căn hầm để chăm sóc người bị thương.
Bên ngoài, mưa rừng trút xuống nặng hạt. Tiếng pháo từ xa vẫn vọng lại không ngừng.
Khi công việc gần tạm ổn, mọi người chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện trên bầu trời.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực cánh rừng quanh trạm quân y.
Tiếng nổ vang dội khiến đất đá từ mái hầm rơi xuống liên tục. Nhiều thương binh nặng không thể tự di chuyển.
Các y bác sĩ lập tức chia nhau đưa thương binh xuống hầm sâu hơn để tránh bom.
Giữa lúc hỗn loạn, Hòa phát hiện một căn hầm phía ngoài có ba thương binh vẫn chưa kịp chuyển đi.
Không chút do dự, cô lao ra giữa mưa bom để cứu người.
Khói bụi mù mịt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Mỗi lần bom nổ, mặt đất lại rung chuyển dữ dội.
Hòa cùng một đồng đội cố gắng dìu từng thương binh băng qua đoạn giao thông hào đầy đất đá.
Khi người cuối cùng gần tới nơi an toàn thì một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên phía sau.
Sức ép bom làm nhiều đất đá sập xuống giao thông hào.
Hòa dùng hết sức đẩy người thương binh phía trước vào hầm trú ẩn rồi chính cô bị vùi dưới lớp đất đá đổ xuống.
Đồng đội vội lao tới cứu cô ra ngoài.
Dù bị thương rất nặng, cô y tá trẻ vẫn cố nắm tay bác sĩ trưởng trạm hỏi:
“Các anh… thương binh… có an toàn không?”
Khi nghe trả lời rằng tất cả đều đã được cứu kịp thời, Hòa khẽ mỉm cười.
Đó cũng là nụ cười cuối cùng của cô gái tuổi mười chín giữa chiến trường khói lửa.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh từng được cứu chữa tại trạm quân y năm ấy vẫn nhớ mãi hình ảnh cô y tá trẻ với ánh đèn dầu trong căn hầm giữa rừng sâu.
Câu chuyện về Vũ Thị Hòa là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ quân y trong thời hoa lửa – những con người đã âm thầm chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội giữa bom đạn chiến tranh.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống nhân ái hơn, biết yêu thương đồng bào và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



