Cựu chiến binh

Ánh đèn trong hầm chỉ huy

Nghệ An04/08/2026Xã Thái Bình (Đoàn xã Thái Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn ngày đêm cày xới khắp những cánh rừng Trường Sơn và các chiến trường miền Nam, có những nơi mà người lính gọi bằng một cái tên rất giản dị: hầm chỉ huy. Đó là những căn hầm được đào sâu dưới lòng đất, mái lợp bằng những thân gỗ lớn, phủ dày đất và lá cây để tránh sự phát hiện từ trên không. Từ những căn hầm chật hẹp ấy, biết bao mệnh lệnh quan trọng đã được truyền đi, biết bao trận đánh được tổ chức và cũng từ đó, biết bao quyết định đã làm thay đổi số phận của hàng trăm, hàng nghìn con người. Nhưng ít ai biết rằng phía sau những bản đồ tác chiến, những chiếc máy thông tin và ánh đèn dầu leo lét là câu chuyện về những con người âm thầm làm việc suốt ngày đêm để giữ cho mạch chỉ huy không bao giờ bị gián đoạn.

Mùa mưa năm 1973, trung úy thông tin Trần Quang Vinh được điều động về một sở chỉ huy tiền phương nằm sâu trong cánh rừng già. Vinh vốn là sinh viên năm thứ ba ngành điện trước khi nhập ngũ. Nhờ có kiến thức về kỹ thuật, anh được giao phụ trách tổ thông tin liên lạc, nhiệm vụ chính là bảo đảm hệ thống điện đài hoạt động liên tục để kết nối giữa sở chỉ huy với các đơn vị chiến đấu ngoài mặt trận. Công việc ấy không hào nhoáng như trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng chỉ cần một phút mất liên lạc cũng có thể khiến cả chiến dịch gặp nguy hiểm.

Sở chỉ huy được dựng dưới sườn một quả đồi, xung quanh là rừng cây rậm rạp. Hầm làm việc chỉ rộng hơn hai chục mét vuông, đủ đặt vài chiếc bàn gỗ, bản đồ tác chiến và ba bộ máy vô tuyến điện. Ban ngày, mọi người gần như không được bước ra ngoài vì máy bay trinh sát thường xuyên quần thảo trên bầu trời. Ban đêm, ánh đèn dầu trong hầm luôn được che kín bằng nhiều lớp vải để không lọt ra ngoài dù chỉ một tia sáng nhỏ. Chính trong không gian chật hẹp ấy, Vinh cùng các đồng đội sống và làm việc suốt nhiều tháng liền.

Đồng đội thân thiết nhất của Vinh là chiến sĩ thông tin Lê Thanh Phúc, một chàng trai quê ở Quảng Nam, ít nói nhưng vô cùng cẩn thận. Phúc có đôi bàn tay khéo léo, có thể sửa chữa những chiếc máy vô tuyến đã hỏng chỉ bằng vài dụng cụ đơn giản. Hai người thường thay phiên nhau trực máy suốt đêm. Có những hôm tín hiệu yếu vì mưa lớn, họ phải ngồi hàng giờ điều chỉnh từng núm sóng, từng đoạn dây dẫn để bảo đảm liên lạc thông suốt. Mỗi lần nghe tiếng tín hiệu phát ra đều đặn, cả hai lại nhìn nhau mỉm cười như vừa hoàn thành một trận đánh.

Cuộc sống trong hầm chỉ huy vô cùng thiếu thốn. Không khí lúc nào cũng ẩm thấp, mùa mưa nước ngấm qua vách đất khiến nền hầm nhão nhoét, còn mùa khô thì bụi đất bám kín mọi thiết bị. Thức ăn chủ yếu là gạo sấy, rau rừng và cá khô. Nước uống phải gùi từ con suối cách đó gần hai cây số. Dẫu vậy, không ai than phiền. Mọi người đều hiểu rằng phía trước còn có những đơn vị đang ngày đêm chiến đấu và họ cần những mệnh lệnh chính xác được truyền đi kịp thời.

Một đêm đầu tháng Chín, sau nhiều ngày mưa liên tục, cơn giông lớn bất ngờ kéo đến. Sấm sét làm rung chuyển cả khu rừng. Đúng lúc ấy, hệ thống điện đài bỗng mất tín hiệu hoàn toàn. Người chỉ huy lập tức yêu cầu tổ thông tin khẩn trương khắc phục vì một cuộc hành quân lớn đang diễn ra, mọi mệnh lệnh đều phụ thuộc vào đường truyền ấy. Vinh và Phúc nhanh chóng kiểm tra toàn bộ thiết bị trong hầm nhưng không phát hiện hỏng hóc. Sau vài phút, họ xác định nguyên nhân nằm ở đường dây ăng-ten kéo lên đỉnh đồi.

Muốn sửa chữa, buộc phải ra ngoài giữa lúc mưa bão và nguy cơ bị máy bay phát hiện bất cứ lúc nào. Không chần chừ, Vinh cùng Phúc khoác áo mưa, mang theo cuộn dây và dụng cụ rồi lao vào màn đêm. Đường lên đỉnh đồi trơn trượt vì bùn đất, nhiều đoạn cây gãy chắn ngang lối đi. Khi đến nơi, họ phát hiện cột ăng-ten đã bị sét đánh làm đứt dây nối. Hai người lập tức trèo lên dựng lại cột và nối dây trong khi mưa vẫn xối xả.

Đúng lúc công việc gần hoàn tất, một trận pháo bất ngờ dội xuống khu vực đồi. Đất đá bắn tung tóe. Một mảnh đạn găm vào vai Phúc khiến anh ngã xuống. Vinh vội băng bó cho bạn rồi định cõng về hầm, nhưng Phúc nắm chặt tay anh, chỉ về phía sợi dây chưa nối xong và nói trong hơi thở đứt quãng rằng nếu không khôi phục liên lạc ngay, đơn vị phía trước sẽ rất nguy hiểm. Vinh cắn chặt môi, quay lại hoàn thành nốt đoạn dây cuối cùng. Chỉ vài giây sau khi tín hiệu được khôi phục, trong chiếc máy liên lạc dưới hầm lại vang lên những âm thanh quen thuộc. Các mệnh lệnh tiếp tục được truyền đi đúng lúc.

Khi Vinh quay lại chỗ Phúc, người đồng đội đã lịm đi vì mất quá nhiều máu. Dù được đưa về hầm cấp cứu ngay sau đó, Phúc vẫn không qua khỏi. Trong túi áo của anh chỉ có một cuốn sổ nhỏ ghi chi chít những thông số kỹ thuật và một bức ảnh gia đình đã nhàu cũ. Người chỉ huy lặng lẽ gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn rồi nói rằng Phúc đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình bằng tất cả lòng dũng cảm.

Chiến dịch kết thúc thắng lợi. Sau ngày đất nước thống nhất, Vinh trở về quê, mang theo cuốn sổ tay của Phúc và lời hứa sẽ thay bạn chăm sóc cha mẹ già. Nhiều năm liền, cứ đến ngày giỗ Phúc, Vinh lại vượt hàng trăm cây số đến thăm gia đình bạn. Người cha già của Phúc thường ngồi lặng hàng giờ nghe Vinh kể về những ngày tháng hai người cùng trực máy trong hầm chỉ huy, về những đêm thức trắng để giữ liên lạc và về giây phút cuối cùng của con trai mình. Mỗi lần như vậy, ông đều nói rằng dù rất đau lòng, gia đình vẫn luôn tự hào vì Phúc đã sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Thời gian trôi qua, khu rừng năm xưa dần thay đổi. Con đường đất đỏ dẫn vào sở chỉ huy cũ đã được mở rộng thành đường nhựa. Nơi từng là hầm chỉ huy được phục dựng thành khu di tích lịch sử để giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Trong căn hầm ấy, chiếc máy vô tuyến điện cũ, ngọn đèn dầu và bản đồ tác chiến vẫn được giữ nguyên như những ngày cuối chiến tranh. Nhiều người đến tham quan thường dừng lại thật lâu trước chiếc đèn dầu nhỏ đặt trên bàn làm việc.

Một lần, trong buổi giao lưu với học sinh, Vinh được hỏi rằng điều gì khiến ông nhớ nhất về những năm tháng trong hầm chỉ huy. Ông nhìn ngọn đèn dầu rồi chậm rãi trả lời rằng ông không nhớ những đêm mất ngủ hay những bữa cơm chỉ có rau rừng, mà nhớ nhất là ánh đèn leo lét ấy. Nó không chỉ soi sáng những tấm bản đồ và những bản điện khẩn, mà còn soi sáng niềm tin của những người lính rằng dù ngoài kia chiến tranh khốc liệt đến đâu, họ vẫn sẽ hoàn thành nhiệm vụ để góp phần mang lại hòa bình cho đất nước.

Ông kể rằng có những đêm cả hầm im phăng phắc, chỉ còn tiếng bút chì gạch trên bản đồ và tiếng máy điện đài lách tách. Mỗi khi nhìn ánh lửa nhỏ chập chờn trong chiếc đèn dầu, ai cũng nghĩ đến ngọn đèn ở quê nhà, nơi mẹ hoặc vợ vẫn thức chờ tin con, tin chồng. Chính suy nghĩ giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua nỗi nhớ nhà, vượt qua gian khổ và tiếp tục bám trụ với công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.

Ngày nay, khu di tích hầm chỉ huy đón hàng nghìn lượt khách mỗi năm. Những người trẻ bước xuống căn hầm thấp, chạm tay vào những thân gỗ đã sẫm màu thời gian và lắng nghe câu chuyện về những người lính thông tin năm xưa. Họ hiểu rằng để có những chiến thắng được ghi vào lịch sử không chỉ cần lòng dũng cảm nơi tuyến đầu, mà còn cần sự tận tụy của những con người lặng lẽ ngồi bên chiếc máy vô tuyến, giữ cho từng mệnh lệnh được truyền đi chính xác trong những giờ phút quyết định.

Ánh đèn trong hầm chỉ huy đã tắt từ lâu, nhưng ý nghĩa của nó vẫn còn sáng mãi trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh. Đó là ánh sáng của trách nhiệm, của lòng trung thành với Tổ quốc và của sự hy sinh thầm lặng. Nó nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng hòa bình không chỉ được xây dựng bằng những chiến công trên chiến trường, mà còn bằng sự cống hiến âm thầm của biết bao con người bình dị, những người đã dành cả tuổi trẻ để giữ cho ngọn lửa niềm tin không bao giờ tắt giữa những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn