Cựu Thanh niên xung phong

Ánh Đèn Trong Hầm Đá (2)

Câu chuyện được kể lại bởi Trần Thị Mai, một nữ y tá từng công tác tại trạm quân y dã chiến trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, giữa bom đạn và thiếu thốn, những người lính và y tá nơi tuyến lửa vẫn giữ vững tinh thần, chăm sóc nhau như gia đình. Ký ức của bà Mai về một đêm trong hầm đá nhỏ đã trở thành câu chuyện khiến bà không bao giờ quên về tình người trong “thời hoa lửa”.

Lai Châu12/03/2026Trần Mỹ Linh (Trường mầm non 1 Xã Tân Uyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trạm quân y nơi Trần Thị Mai làm việc nằm sâu trong một khu rừng. Trạm chỉ là vài căn hầm đào vào vách đất, mái phủ lá rừng để tránh máy bay phát hiện.

Đêm hôm ấy, trời mưa lớn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hầm hòa với tiếng bom dội xa xa. Trong hầm nhỏ, Mai đang ngồi bên chiếc đèn dầu leo lét, băng bó cho một chiến sĩ vừa được đưa về từ trận đánh.

Người chiến sĩ ấy tên là Phạm Văn Lộc, mới ngoài hai mươi tuổi. Anh bị thương ở vai, nhưng vẫn cố cười khi thấy Mai lo lắng.

“Chị đừng lo, em còn khỏe lắm. Chỉ tiếc là mai không theo đơn vị được.”

Mai vừa băng bó vừa nhẹ nhàng nói:

“Còn sống là còn chiến đấu. Việc của anh bây giờ là nghỉ ngơi.”

Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mặt đất rung lên từng đợt. Một loạt bom rơi xuống khu rừng gần đó. Đất đá từ trần hầm rơi lả tả.

Trong ánh đèn dầu chao đảo, Mai vẫn giữ chặt tay người lính để tiếp tục băng bó.

Một lúc sau, tiếng bom thưa dần. Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi và ánh đèn dầu nhỏ bé giữa căn hầm tối.

Lộc nhìn ngọn đèn rồi khẽ nói:

“Chỉ cần còn ánh đèn thế này… em thấy mình vẫn còn hy vọng.”

Câu nói ấy khiến Mai nhớ mãi. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, bà vẫn kể lại rằng:

Trong những năm tháng khốc liệt nhất, đôi khi thứ giữ cho con người vững vàng không phải là vũ khí hay sức mạnh, mà chỉ là một ánh đèn nhỏ và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn