Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ánh Đèn Trong Hầm Đá

Câu chuyện kể về những người lính công binh âm thầm làm nhiệm vụ mở đường và phá bom trên tuyến đường Trường Sơn trong thời chiến. Giữa gian khổ và hiểm nguy, họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan và tình đồng đội sâu sắc.

Lai Châu10/03/2026Giàng Thị Thắm (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Bình nhớ lại rằng vào năm 1970, đơn vị công binh của ông được giao nhiệm vụ mở rộng một đoạn đường đèo hiểm trở trên tuyến Trường Sơn để xe vận tải có thể đi qua an toàn.

Công việc của họ chủ yếu diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay trinh sát. Ban ngày, mọi người trú trong những hầm đá nhỏ ven núi.

Trong hầm của ông Bình có bốn người: Bình, Đỗ Văn Nam, Phan Văn CườngTrịnh Quốc Tuấn. Họ sống cùng nhau nhiều tháng, chia nhau từng bát cơm, từng ca nước suối.

Một đêm, khi đang phá đá mở đường, cả đội phát hiện một quả bom lớn nằm sát mép đường. Nếu không xử lý kịp thời, đoàn xe tiếp tế đêm đó sẽ không thể đi qua.

Anh Nam, người có kinh nghiệm nhất, nhận nhiệm vụ tháo kíp bom. Cả đội đứng cách đó một khoảng xa, nín thở chờ đợi.

Ánh đèn pin nhỏ của Nam le lói trong màn đêm. Mồ hôi chảy xuống gương mặt lấm lem của anh. Sau vài phút căng thẳng, Nam giơ tay ra hiệu đã an toàn.

Cả đội thở phào nhẹ nhõm.

Khi quay về hầm nghỉ, ông Bình bật chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên vách đá, nhưng với họ, đó là ánh sáng ấm áp nhất giữa rừng sâu.

Anh Cường cười nói:
“Sau này hòa bình, chắc tụi mình nhớ cái hầm đá này lắm.”

Tuấn đáp lại:
“Nhớ chứ, vì ở đây tụi mình sống sót cùng nhau.”

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Lê Văn Bình vẫn còn giữ chiếc đèn dầu cũ của những ngày trong hầm đá.

Mỗi lần nhìn thấy ánh đèn ấy, ông lại nhớ về những đồng đội năm xưa — những con người bình dị đã âm thầm thắp sáng con đường giữa thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn