Bài viết

ÁNH ĐÈN TRONG HẦM DÃ CHIẾN

Câu chuyện về một y sĩ trẻ làm việc trong hầm dã chiến giữa chiến trường Trường Sơn, nơi ánh đèn dầu nhỏ bé vẫn giữ lại sự sống cho biết bao thương binh.

Đắk Lắk28/04/2026Pham Kim Ngân 8A5 (Trường THCS Ngô Quyền - Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, dãy Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển chiến lược mà còn là nơi diễn ra những cuộc chiến thầm lặng giữa sự sống và mất mát. Trong một hầm dã chiến nhỏ sâu trong rừng, y sĩ Lê Văn Bình ngày đêm túc trực cứu chữa thương binh.

Hầm chỉ rộng vừa đủ cho vài người, ánh sáng duy nhất là ngọn đèn dầu leo lét treo trên vách đất. Mùi thuốc sát trùng, tiếng bước chân gấp gáp và tiếng gọi nhau khe khẽ đã trở thành nhịp sống quen thuộc.

Có những đêm, thương binh được đưa về liên tục. Bình không kịp nghỉ, đôi tay luôn bận rộn băng bó, tiêm thuốc, và động viên từng người lính trẻ. Có người đau quá chỉ kịp nắm chặt tay anh, rồi lặng lẽ gật đầu như một lời cảm ơn không thành tiếng.

Một lần, bom nổ gần khu vực đóng quân, đất đá rung chuyển. Hầm dã chiến bị bụi đất phủ kín, nhưng Bình và đồng đội vẫn cố gắng bảo vệ những thương binh bên trong. Khi mọi thứ tạm yên, ánh đèn dầu lại được thắp lên, nhỏ nhưng không tắt.

Bình từng nói:
“Ở đây, chỉ cần còn một người thở được, chúng tôi vẫn còn nhiệm vụ.”

Có những ngày, anh không ngủ suốt 48 giờ. Nhưng khi nhìn thấy một người lính mở mắt tỉnh lại, nở nụ cười yếu ớt, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Sau chiến tranh, Bình trở về làm bác sĩ ở quê nhà. Ông ít khi kể về quá khứ, chỉ lặng lẽ làm việc. Nhưng mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, ông thường nhìn xa xăm, như vẫn thấy ánh đèn dầu nhỏ bé năm nào trong lòng đất tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn