Cựu Thanh niên xung phong

Ánh Đèn Trong Hầm Đất (2)

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một chiếc đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn đã trở thành nguồn hy vọng cho những người lính trẻ và người dân làng. Đó là ký ức giản dị nhưng không thể nào quên của một nhân chứng thời hoa lửa.

Lai Châu13/03/2026Vũ Thị Hương Lý (Trường MN số 1 Tân Uyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Hoàng Văn Tân. Năm 1973, tôi là chiến sĩ liên lạc, thường xuyên qua lại giữa đơn vị và một ngôi làng nhỏ nằm gần tuyến đường tiếp tế. Ngôi làng ấy nghèo nhưng rất nghĩa tình. Mỗi khi chúng tôi ghé qua, bà con thường cho củ sắn, bát nước chè xanh hay đôi khi chỉ là một lời hỏi thăm. Trong làng có một cụ già tên bà Nguyễn Thị Lý. Nhà bà có một căn hầm đất nhỏ để tránh bom. Mỗi khi máy bay bay qua, lính và dân đều chạy xuống đó trú. Trong hầm tối lắm, chỉ có một chiếc đèn dầu mà bà Lý luôn giữ rất cẩn thận. Một tối nọ, còi báo động vang lên. Máy bay bay tới, bom nổ rung cả mặt đất. Chúng tôi cùng mấy người dân chạy xuống hầm. Trong bóng tối chật hẹp, ai cũng im lặng. Bà Lý châm chiếc đèn dầu lên. Ánh sáng vàng yếu ớt nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Bà nói nhỏ: “Có ánh đèn thì đỡ sợ hơn.” Chúng tôi ngồi sát vào nhau nghe tiếng bom nổ phía xa. Ánh đèn dầu lay động theo từng rung chấn của mặt đất. Khi tiếng máy bay dần xa, mọi người thở phào. Một anh lính trong đơn vị tôi nhìn chiếc đèn rồi nói: “Sau này hòa bình rồi, chắc ánh đèn sẽ sáng hơn.” Bà Lý cười hiền: “Chỉ cần không còn bom là sáng rồi.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn nhớ ánh đèn nhỏ ấy trong căn hầm đất. Giữa thời hoa lửa, đôi khi chỉ một ngọn đèn bé nhỏ cũng đủ thắp lên niềm tin rằng ngày mai sẽ yên bình. 🕯️🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn