Ánh đèn trong hầm đất (3)
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Trần Văn Bình khi còn là một cậu bé sống trong những năm chiến tranh. Dù bom đạn khốc liệt, người dân trong làng vẫn đoàn kết, che chở cho nhau và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Năm 1967, chiến tranh ngày càng ác liệt. Làng Vĩnh Lộc của ông Trần Văn Bình thường xuyên bị máy bay địch bay qua và ném bom xuống các tuyến đường gần đó.
Khi ấy, ông Bình mới 15 tuổi. Ban ngày ông đi học, còn buổi chiều cùng người lớn trong làng đào hầm trú ẩn và giúp bộ đội vận chuyển lương thực.
Một buổi tối, khi cả làng đang sinh hoạt thì tiếng máy bay ầm ầm kéo đến. Còi báo động vang lên khắp nơi. Mọi người vội vàng chạy xuống những chiếc hầm đất đã đào sẵn sau vườn.
Trong hầm, trời tối và chật chội. Một bà cụ già run run vì sợ hãi. Lúc đó, mẹ của ông Bình thắp một ngọn đèn dầu nhỏ đặt ở giữa hầm. Ánh sáng vàng dịu tỏa ra, làm cho mọi người cảm thấy ấm áp và bình tĩnh hơn.
Để mọi người đỡ sợ, ông Bình cùng vài bạn nhỏ bắt đầu kể chuyện, hát những bài hát quen thuộc. Tiếng hát vang lên khe khẽ giữa lòng đất, át đi phần nào tiếng bom nổ trên mặt đất.
Sau gần một giờ, tiếng máy bay dần xa. Mọi người bước ra khỏi hầm, nhìn thấy nhiều nơi bị bom cày xới nhưng may mắn là làng vẫn an toàn.
Ông Bình sau này nhớ lại:
“Ánh đèn dầu nhỏ trong hầm hôm ấy tuy yếu ớt, nhưng nó giống như niềm hy vọng của cả làng. Dù bom đạn có dữ dội đến đâu, chúng tôi vẫn tin rằng ngày mai sẽ có hòa bình.”
Câu chuyện ấy đã trở thành một ký ức sâu sắc về tình làng nghĩa xóm và tinh thần kiên cường của người dân Việt Nam trong thời hoa lửa.


