Cựu chiến binh

Ánh Đèn Trong Hầm Quân Y

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hà Thị Quế, sinh năm 1959, từng mang quân hàm Thiếu úy, bác sĩ. Những năm tháng chiến tranh, giữa tiếng bom đạn và những trận đánh khốc liệt, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh, giành giật sự sống cho những người lính ngay giữa chiến trường.

Trong ký ức của bà, có một đêm đặc biệt mà thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, bà vẫn không khỏi xúc động.

Hôm ấy, sau một trận đánh ác liệt, thương binh được đưa về trạm quân y liên tục. Có người bị thương ở tay, ở chân; có người mất nhiều máu. Không khí trong hầm quân y căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh đèn nhỏ leo lét không đủ sáng, nhưng những người làm nhiệm vụ vẫn phải nhanh chóng xử lý từng trường hợp.

Là bác sĩ, Thiếu úy Hà Thị Quế gần như không có thời gian nghỉ. Bà cùng các y tá, hộ lý thay nhau sơ cứu, băng bó và phẫu thuật cho thương binh.

Giữa lúc mọi người đang khẩn trương cứu chữa, một chiến sĩ trẻ được đồng đội khiêng vào. Người lính bị thương khá nặng nhưng vẫn còn tỉnh. Anh nắm lấy tay bác sĩ Quế, chỉ kịp nói:

“Chị ơi… em còn về được với mẹ không?”

Câu hỏi ấy khiến bà lặng đi trong giây lát.

Nhưng trong chiến trường, người thầy thuốc không được phép đầu hàng. Bà động viên người chiến sĩ, rồi cùng đồng đội tiếp tục cứu chữa.

Ngoài kia, tiếng súng vẫn vọng lại từng hồi. Bên trong căn hầm nhỏ, ánh đèn vẫn sáng suốt đêm.

Không ai biết bình minh sẽ mang đến điều gì. Chỉ biết rằng, chừng nào còn thương binh được đưa về, những người thầy thuốc vẫn còn phải cố gắng.

Đến gần sáng, tình trạng của người chiến sĩ trẻ dần ổn định. Khi biết mình đã qua cơn nguy hiểm, anh chỉ mỉm cười yếu ớt.

Nụ cười ấy trở thành một trong những ký ức mà Thiếu úy, bác sĩ Hà Thị Quế không thể quên.

Nhiều năm đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa, những căn hầm quân y năm nào giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng với những người từng làm công tác quân y, mỗi thương binh được cứu sống là một niềm vui khó diễn tả thành lời.

Bởi giữa chiến trường, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, người thầy thuốc cũng là một người lính – chiến đấu bằng đôi bàn tay, bằng kiến thức và bằng tất cả tình thương dành cho đồng đội.

Và ánh đèn nhỏ trong căn hầm quân y năm ấy, dù đã tắt từ lâu, vẫn như còn sáng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn