Ánh Đèn Trong Hang Đá
Cựu chiến binh Mai Văn Chiến, sinh ngày 10 tháng 10 năm 1949, quê quán xã Hồng Thái, huyện Bình Gia, tỉnh Lạng Sơn, từng là chiến sĩ thông tin tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Bình – Trường Sơn.
Ông Chiến sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng ở vùng núi Đông Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày theo cha lên nương và những đêm ngồi học bên ngọn đèn dầu nhỏ. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ thông tin liên lạc trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của người lính thông tin vô cùng gian khổ. Những đường dây liên lạc thường xuyên bị bom đạn cắt đứt, buộc bộ đội phải sửa chữa ngay trong mưa bom bão đạn.
Ông kể rằng đơn vị của mình thường đóng quân trong những hang đá ven núi để tránh máy bay địch. Ban ngày, cả đơn vị gần như không được nhóm lửa hay bật ánh sáng vì sợ bị phát hiện.
Trong hang đá nơi ông ở có một chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh em chiến sĩ lại quây quần bên ánh đèn leo lét để vá áo, viết thư hoặc kể chuyện quê nhà.
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ tên Đinh Văn Lộc quê Hà Giang, người rất khéo tay và thường giúp đồng đội sửa lại những chiếc radio hỏng. Anh Lộc hay nói:
“Khi nào hòa bình, tôi sẽ học nghề sửa máy rồi mở cửa hàng ngoài quê.”
Cuối năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bảo đảm liên lạc cho một đoàn xe lớn chuẩn bị vượt trọng điểm bom đạn ở Quảng Bình. Đêm hôm ấy, mưa rất to, đường dây liên lạc bất ngờ bị đứt giữa lúc máy bay địch đang đánh phá dữ dội.
Không kịp chần chừ, ông Chiến cùng anh Lộc lập tức mang dụng cụ lao ra sửa dây. Bom nổ liên tục làm đất đá từ sườn núi đổ xuống khắp nơi.
Trong lúc cả hai đang nối lại đường dây, một quả bom rơi gần khiến anh Lộc bị thương nặng. Dù đau đớn, anh vẫn thúc giục ông Chiến tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ trước.
Ông xúc động kể lại:
“Lộc nắm tay tôi và nói: ‘Phải nối xong dây để đoàn xe còn đi.’ Đó là điều cậu ấy nghĩ đến cuối cùng.”
Nhờ đường dây được khôi phục kịp thời, đoàn xe vận tải đã vượt qua trọng điểm an toàn. Nhưng anh Đinh Văn Lộc đã anh dũng hy sinh ngay trong đêm mưa bom ấy.
Sau trận chiến, ông Chiến trở lại hang đá cũ. Chiếc đèn dầu nhỏ vẫn còn cháy leo lét ở góc hang khiến ông nghẹn lòng nhớ về người đồng đội trẻ tuổi.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Ma Văn Chiến trở về quê hương Lạng Sơn tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.
Đến nay, mỗi lần nhìn thấy ánh đèn dầu trong những đêm mất điện, ông lại nhớ về hang đá Trường Sơn cùng những người đồng đội đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình hôm nay không dễ dàng mà có. Các cháu phải biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương đồng bào và gìn giữ đất nước mà bao thế hệ cha anh đã hy sinh để bảo vệ.”



