Bài viết

Ánh đèn trong lòng đất

Câu chuyện kể về bác sĩ quân y trẻ Nguyễn Thị Mai tại chiến trường Quảng Trị mùa hè năm 1972. Trong những ngày bom đạn ác liệt nhất, chị cùng đồng đội làm việc tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu dưới lòng đất. Một đêm mưa bom, chị đã thực hiện ca phẫu thuật sinh tử để cứu sống một chiến sĩ trẻ. Giữa khói lửa chiến tranh, ánh đèn nhỏ trong căn hầm đã trở thành biểu tượng của sự sống, lòng nhân ái và niềm tin vào ngày mai.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Thị Như Ý (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972.

Chiến trường Quảng Trị chìm trong khói lửa.

Bom đạn ngày đêm cày xới mặt đất.

Tiếng pháo vọng về từ khắp các hướng.

Những trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.

Ở một khu rừng cách mặt trận không xa, có một bệnh xá dã chiến được dựng dưới lòng đất.

Nơi ấy là điểm cứu chữa cho các thương binh từ chiến trường đưa về.

Người phụ trách chính là bác sĩ Nguyễn Thị Mai.

Năm đó chị mới hai mươi lăm tuổi.

Quê ở Hà Nam.

Tốt nghiệp trường y chưa lâu, chị tình nguyện vào chiến trường.

Nhiều người từng hỏi vì sao một cô gái trẻ lại chọn nơi nguy hiểm như vậy.

Mai chỉ mỉm cười:

– Ở đâu có người cần cứu chữa, tôi sẽ đến đó.

Bệnh xá nằm trong hệ thống hầm sâu dưới lòng đất.

Căn phòng nhỏ được chống đỡ bằng những cột gỗ chắc chắn.

Ánh sáng duy nhất đến từ vài chiếc đèn dầu.

Không gian luôn phảng phất mùi thuốc sát trùng.

Những ngày cao điểm, thương binh được đưa về liên tục.

Các bác sĩ và y tá gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Đêm hôm ấy, mưa lớn.

Tiếng bom vẫn nổ không ngừng trên mặt đất.

Đất đá rung lên từng đợt.

Khoảng gần nửa đêm, một tổ cáng thương hối hả chạy vào bệnh xá.

Trên cáng là một chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Nam.

Anh bị mảnh đạn găm vào bụng.

Máu thấm đỏ cả băng cứu thương.

Người y tá kiểm tra nhanh rồi nhìn bác sĩ Mai:

– Nếu không mổ ngay sẽ rất nguy hiểm.

Mai gật đầu.

Chị hiểu rằng thời gian lúc này quý hơn bất cứ thứ gì.

Ca phẫu thuật được chuẩn bị khẩn trương.

Bên ngoài, tiếng bom vẫn dội xuống dữ dội.

Có lúc sức ép làm ngọn đèn dầu chao đảo.

Nhưng không ai rời vị trí.

Người chiến sĩ trẻ nằm trên bàn mổ.

Gương mặt tái nhợt.

Hơi thở yếu dần.

Mai hít sâu một hơi.

Rồi bắt đầu công việc.

Đôi bàn tay chị thoăn thoắt nhưng đầy cẩn trọng.

Từng phút trôi qua trong căng thẳng.

Mồ hôi lăn dài trên trán.

Người y tá liên tục lau giúp chị.

Một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên phía trên.

Đất cát rơi xuống từ mái hầm.

Mọi người thoáng giật mình.

Nhưng Mai vẫn tập trung.

Đôi mắt chị không rời khỏi bệnh nhân.

Trong đầu chị chỉ có một suy nghĩ:

Phải cứu người chiến sĩ này.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn hai giờ đồng hồ.

Cuối cùng, mảnh đạn cũng được lấy ra thành công.

Nhịp tim của Nam dần ổn định.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Mai ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh.

Hai bàn tay chị run nhẹ vì mệt.

Nhưng trên môi là nụ cười hạnh phúc.

Một sự sống đã được giữ lại.

Vài ngày sau, Nam tỉnh lại.

Việc đầu tiên anh nhìn thấy là ngọn đèn dầu nhỏ treo trong hầm.

Rồi anh thấy bác sĩ Mai đang kiểm tra vết thương cho mình.

Nam khẽ hỏi:

– Em còn sống phải không bác sĩ?

Mai mỉm cười:

– Đồng chí còn sống. Và sẽ sớm khỏe lại thôi.

Người chiến sĩ trẻ xúc động.

Anh biết mình vừa được kéo trở về từ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Những tháng ngày tiếp theo, bệnh xá vẫn hoạt động không ngừng.

Mai và đồng đội tiếp tục cứu chữa hàng trăm thương binh.

Có những đêm họ thức trắng.

Có những ngày chỉ kịp ăn vài miếng lương khô.

Nhưng không ai than vãn.

Bởi họ hiểu rằng mỗi người được cứu sống là một niềm hy vọng cho ngày mai.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Bác sĩ Mai trở về với công việc trong một bệnh viện lớn.

Nhiều năm sau, một người đàn ông tìm đến gặp chị.

Đó chính là Phạm Văn Nam.

Người chiến sĩ năm nào.

Anh mang theo vợ và hai con nhỏ.

Vừa gặp lại ân nhân, anh xúc động nắm chặt tay chị.

– Nếu không có chị, tôi đã không có ngày hôm nay.

Mai nhìn gia đình nhỏ của anh.

Trong lòng trào dâng niềm vui khó tả.

Đó là phần thưởng lớn nhất đối với một người thầy thuốc.

Lớn hơn mọi tấm bằng khen hay danh hiệu.

Nhiều năm trôi qua, ký ức về bệnh xá dưới lòng đất vẫn luôn ở lại trong tâm trí chị.

Mỗi khi nhớ về những ngày ấy, chị lại nghĩ đến ánh đèn dầu nhỏ bé giữa hầm sâu.

Ngọn đèn tuy yếu ớt nhưng chưa từng tắt.

Giống như niềm tin và lòng nhân ái luôn cháy sáng giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Câu chuyện về bác sĩ Nguyễn Thị Mai là hình ảnh đẹp của những người thầy thuốc quân y trong thời hoa lửa. Họ không cầm súng nơi tuyến đầu nhưng vẫn ngày đêm chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng lịch sử hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn