Ánh đèn trong ngôi nhà sàn
Sau khi tình hình ở khu vực biên giới dần ổn định, đơn vị tôi được giao phối hợp với chính quyền địa phương và đồng bào các dân tộc xây dựng lại đời sống.
Ban ngày, chúng tôi cùng bà con sửa đường, làm cầu, dựng lại nhà.
Buổi tối, ngôi nhà sàn của làng trở thành nơi sinh hoạt chung.
Chiếc đèn dầu đặt giữa nhà tỏa ánh sáng vàng dịu.
Mọi người quây quần kể chuyện, trao đổi cách trồng lúa, nuôi gia súc và giữ gìn an ninh buôn làng.
Một già làng nhìn tôi rồi nói:
"Có bình yên, dân mới làm ăn."
Câu nói mộc mạc ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Điều tôi nhớ nhất là tiếng cồng chiêng vang lên trong đêm mừng lúa mới.
Đã lâu lắm rồi, bà con mới có một mùa thu hoạch đủ đầy.
Nhìn những đứa trẻ chạy quanh sân nhà rông, tôi thấy chiến tranh thực sự đã lùi xa.
Nhiều buôn làng từng chịu ảnh hưởng nặng nề bởi chiến tranh.
Có gia đình mất người thân.
Có người trở về với thương tật.
Việc hàn gắn những mất mát ấy không thể chỉ trong ngày một ngày hai, nhưng bằng sự đồng lòng của quân và dân, cuộc sống từng bước ổn định trở lại.
Giữ gìn hòa bình không chỉ là nhiệm vụ của lực lượng vũ trang mà còn là trách nhiệm của mỗi người dân. Khi biết đoàn kết, tôn trọng nhau và cùng chung tay xây dựng quê hương, chúng ta sẽ tạo nên sức mạnh bền vững cho đất nước.



