Anh hùng Lực lượng vũ trang

anh dừng lại để tổ quốc tiến xa hơn

câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lổ châu mai

Hà Tĩnh23/08/2026Nguyễn Thị Ly Na (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện khi nghe xong, ta có thể quên đi sau một ngày.

Nhưng cũng có những câu chuyện mà càng nghe, ta càng thấy lòng mình lặng lại.

Có những con người khi còn sống chỉ là một người lính bình thường giữa hàng vạn người lính khác. Nhưng khoảnh khắc họ đứng trước sự sống và cái chết, họ đã lựa chọn một con đường phi thường.

Và hôm nay, tôi muốn kể cho mọi người nghe câu chuyện về một người như thế.

Một người con của đất Việt.

Một người lính đã dùng chính thân thể mình để mở đường cho đồng đội tiến lên.

Tên anh là Phan Đình Giót.

Phan Đình Giót sinh năm 1922, quê ở xã Tam Quang, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những tháng ngày cơ cực. Nhưng cũng chính từ mảnh đất nghèo khó ấy, một con người có ý chí kiên cường đã trưởng thành.

Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Phan Đình Giót đã lên đường nhập ngũ.

Anh trở thành một người lính giữa những năm tháng mà mỗi bước chân ra trận đều có thể là bước chân cuối cùng.

Nhưng những người lính năm ấy không hỏi:

“Liệu mình có sống sót trở về không?”

Điều họ nghĩ đến là:

“Làm thế nào để đồng đội tiến lên?”

Và Phan Đình Giót cũng là một người lính như thế.

Tháng 3 năm 1954.

Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào những ngày quyết liệt nhất.

Quân ta mở đợt tiến công vào cứ điểm Him Lam.

Trên chiến trường, bom đạn rung chuyển cả núi rừng.

Khói súng phủ kín trận địa.

Tiếng pháo, tiếng súng, tiếng hô xung phong hòa vào nhau.

Những người lính Việt Nam từng bước tiến về phía trước.

Nhưng trước mặt họ là một hệ thống cứ điểm kiên cố của quân Pháp.

Và rồi...

Một hỏa điểm của địch bất ngờ quét đạn dữ dội xuống đội hình quân ta.

Đó là một lỗ châu mai.

Từ lỗ châu mai ấy, từng loạt đạn liên tiếp trút xuống.

Đội hình tiến công bị chặn lại.

Những người lính muốn tiến lên nhưng không thể.

Nếu hỏa điểm ấy còn hoạt động, con đường tiến quân sẽ bị khóa chặt.

Giữa lúc đó, Phan Đình Giót đã không đứng yên.

Anh lao lên.

Một lần...

Rồi một lần nữa...

Dù trên người đã bị thương, anh vẫn tiếp tục chiến đấu.

Anh dùng hỏa lực của mình bắn vào vị trí địch, tìm cách dập tắt hỏa điểm đang uy hiếp đồng đội.

Nhưng lỗ châu mai vẫn còn đó.

Những loạt đạn từ trong đó vẫn tiếp tục bắn ra.

Trong khoảnh khắc ấy, Phan Đình Giót hiểu rằng:

Muốn đồng đội tiến lên, phải có người chặn được lỗ châu mai này.

Và anh đã đưa ra một quyết định mà có lẽ không một ai có thể nghĩ tới.

Anh dùng chính thân mình lao vào bịt kín lỗ châu mai.

Thân thể người chiến sĩ đã chặn dòng đạn của quân thù.

Hỏa điểm bị dập tắt.

Con đường tiến công được mở ra.

Đồng đội tiếp tục xông lên.

Và Phan Đình Giót đã hy sinh.

Anh hy sinh khi tuổi đời mới chỉ 32 tuổi.

Thưa quý vị!

Có lẽ điều khiến chúng ta xúc động nhất không chỉ là việc một người lính đã hy sinh.

Mà là câu hỏi:

Điều gì đã khiến một con người có thể quên đi mạng sống của chính mình để nghĩ đến đồng đội?

Đó là lòng yêu nước.

Đó là tình đồng chí.

Đó là tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Phan Đình Giót không biết mình sẽ được gọi là anh hùng.

Anh cũng không biết câu chuyện về mình sẽ được kể lại qua bao thế hệ.

Có lẽ trong giây phút ấy, anh chỉ nghĩ một điều rất giản dị:

“Đồng đội phải tiến lên.”

Và chính sự giản dị ấy đã làm nên sự vĩ đại.

Ngày hôm nay, chúng ta đang sống trong một đất nước hòa bình.

Không còn tiếng bom rơi.

Không còn những trận chiến khốc liệt nơi Điện Biên Phủ.

Chúng ta được đến trường.

Được học tập.

Được theo đuổi ước mơ.

Được sống bên gia đình.

Những điều tưởng như rất bình thường ấy đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả tính mạng của biết bao thế hệ cha anh.

Trong đó có Phan Đình Giót.

Anh đã nằm lại nơi chiến trường Điện Biên.

Nhưng câu chuyện về anh chưa bao giờ nằm lại trong quá khứ.

Nó vẫn sống trong từng thế hệ người Việt Nam hôm nay.

Bởi mỗi khi chúng ta nhắc đến hai chữ “Tổ quốc”, chúng ta cần nhớ rằng phía sau sự bình yên ấy là biết bao con người đã từng đứng giữa lằn ranh sinh tử và lựa chọn hy sinh.

Nếu ngày hôm nay có ai hỏi tôi:

“Thế hệ trẻ chúng ta có thể làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của những người như Phan Đình Giót?”

Tôi nghĩ rằng chúng ta không nhất thiết phải làm những điều phi thường.

Bởi thời đại hôm nay không còn đòi hỏi chúng ta phải lấy thân mình chặn đạn.

Nhưng chúng ta có thể học tập nghiêm túc hơn.

Có trách nhiệm hơn với gia đình.

Có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Biết trân trọng hòa bình.

Biết sống có lý tưởng.

Và khi đất nước cần, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Bởi tinh thần của Phan Đình Giót không chỉ nằm ở khoảnh khắc anh lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Tinh thần ấy nằm ở một câu hỏi mà mỗi thế hệ cần tự đặt ra cho chính mình:

“Mình có thể làm gì cho đất nước?”

Thưa quý vị!

Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng có những tuổi trẻ đã sống một cuộc đời đủ lớn để cả dân tộc ghi nhớ.

Phan Đình Giót là một người như thế.

Anh đã dùng thân mình để lấp một lỗ châu mai.

Nhưng hơn thế nữa...

Anh đã dùng tuổi trẻ của mình để mở ra một con đường.

Con đường ấy dẫn đồng đội tiến về phía trước.

Con đường ấy góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.

Và hôm nay, con đường ấy vẫn tiếp tục được những thế hệ sau bước đi.

Có thể chúng ta không nhìn thấy anh.

Không nghe được tiếng anh giữa những ngày tháng chiến tranh năm xưa.

Nhưng mỗi khi nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trong bầu trời hòa bình, chúng ta có quyền tự hào rằng:

Có một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và hy sinh để lá cờ ấy được tung bay.

Và trong những người con bất tử của dân tộc ấy,

có một cái tên mà chúng ta sẽ mãi mãi không quên:

Anh hùng Phan Đình Giót.

Xin được cúi đầu trước người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Xin được cúi đầu trước một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Và xin được nhắc lại một lần nữa, bằng tất cả niềm tự hào:

Phan Đình Giót – người đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, lấy tuổi trẻ của mình viết nên một trang sử bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn