Cựu Thanh niên xung phong

Ánh Đuốc Cuối Rừng U Minh

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Cà Mau, rừng U Minh không chỉ là nơi che chở mà còn là chiến trường đầy hiểm nguy. Câu chuyện là ký ức của một người du kích trẻ, nơi ánh đuốc nhỏ giữa rừng đêm trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin.

Đắk Lắk24/04/2026Trần Gia Khánh (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Huỳnh Văn Năm, sinh ra ở vùng đất Cà Mau, nơi rừng tràm U Minh trải dài bất tận. Ngày còn nhỏ, tôi quen với mùi khói ong, tiếng chim rừng và những con rạch ngoằn ngoèo. Nhưng khi chiến tranh đến, tất cả đổi khác.

Tôi tham gia du kích khi vừa tròn mười tám tuổi. Rừng U Minh trở thành căn cứ. Chúng tôi sống trong những căn chòi thấp, ban ngày ẩn mình, ban đêm di chuyển. Đường đi là những lối mòn dưới tán tràm, nước đen ngòm, bùn lầy dính chặt chân.

Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ dẫn một tổ bộ đội vào sâu trong rừng. Trời tối đặc, không trăng. Tôi cầm một cây đuốc nhỏ, ánh lửa lập lòe trong gió.

“Giữ khoảng cách, đi sát nhau,” tôi thì thầm.

Chúng tôi đi được một đoạn thì nghe tiếng động lạ – tiếng bước chân dồn dập, tiếng cành cây gãy. Tôi lập tức dập tắt đuốc. Cả nhóm đứng im, chỉ nghe tiếng thở.

Bóng tối bao trùm. Không còn ánh sáng, không còn phương hướng. Nhưng nếu thắp đuốc, chúng tôi sẽ bị lộ.

Một chiến sĩ khẽ hỏi:
“Giờ đi sao?”

Tôi chạm tay xuống đất, cảm nhận độ ẩm và hướng nước chảy. Tôi đã lớn lên ở đây, từng con rạch, từng gốc tràm đều in trong trí nhớ.

“Đi theo tôi, không được phát ra tiếng.”

Chúng tôi lần mò trong bóng tối, từng bước chậm rãi. Có lúc tôi trượt chân, ngã xuống bùn, nhưng lại đứng dậy ngay. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: phải đưa họ đến nơi an toàn.

Sau gần hai giờ, chúng tôi tới được điểm hẹn. Một ánh đuốc khác bừng lên – tín hiệu an toàn.

Anh đội trưởng nắm vai tôi:
“Cậu giỏi lắm. Nếu không có cậu…”

Tôi chỉ cười. Nhưng trong lòng, tôi nhớ đến một lần khác – lần tôi không thể đưa tất cả trở về.

Đó là một buổi sáng sớm, khi chúng tôi bị phục kích. Đạn bay xuyên qua rừng. Người đồng đội thân thiết nhất của tôi – Tư Lộc – trúng đạn.

Tôi kéo anh vào gốc tràm. Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn sáng:
“Đừng dừng… rừng còn… mình còn…”

Tôi gật đầu, nhưng nước mắt đã rơi lúc nào không biết.

Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi. Tôi trở lại rừng U Minh. Rừng vẫn xanh, nước vẫn đen, nhưng yên bình hơn bao giờ hết.

Tôi thắp một cây đuốc nhỏ, đứng lặng giữa rừng. Ngọn lửa ấy không chỉ soi đường, mà còn nhắc tôi nhớ về những con người đã sống và hy sinh nơi đây.

Một thời hoa lửa đã qua, nhưng ánh đuốc trong lòng chúng tôi – những người còn sống – sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn