Bài viết

“ANH HAI LỄ VÀ TRẬN ĐÁNH BỐT KINH NGAY”

Nguyễn Hữu Lễ nhập ngũ tháng 3/1965, thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1, Sư đoàn 330; sau này ông trở thành Chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 1 Long An. Trong những năm chiến đấu tại Long An, Tây Ninh, ông được bà con địa phương gọi thân mật là “anh Hai Lễ”.

Ninh Bình17/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Nguyễn Hữu Lễ, một trong những trận đánh đáng nhớ nhất là trận bốt Kinh Ngay, xã Bình Đức, quận Thủ Thừa, Long An, vào cuối năm 1974.

Đơn vị được giao nhiệm vụ tiêu diệt bốt Kinh Ngay. Trước giờ xuất kích, ông tổ chức cho cán bộ, chiến sĩ làm lễ chào cờ. Sau nghi lễ, ông quấn lá cờ vào cổ rồi cùng đồng đội tiến vào trận đánh.

Khi trận chiến diễn ra, ông bị đạn bắn trúng cánh tay phải. Sau khi được đưa về trạm cứu thương, ông rơi vào tình trạng hôn mê. Các bác sĩ xác định vết thương nghiêm trọng, phải cắt bỏ cánh tay để tránh nhiễm trùng và nguy hiểm đến tính mạng.

Ông kể rằng mình đã ngất đi khi ca phẫu thuật bắt đầu và chỉ tỉnh lại sau đó vài giờ. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn nhớ đến đơn vị và trận đánh. Đơn vị sau đó hoàn thành nhiệm vụ, thu được vũ khí và bắt tù binh. Ông tiếp tục điều trị đến tháng 5/1975.

Điều đặc biệt trong câu chuyện của Nguyễn Hữu Lễ không chỉ nằm ở trận đánh mà còn ở những kỷ vật ông mang theo từ chiến trường, trong đó có chiếc bình tông sắt là chiến lợi phẩm từ một trận đánh ở Thủ Thừa năm 1974. Những kỷ vật ấy trở thành chứng tích nhắc ông về đồng đội và những năm tháng chiến đấu.

🌿 Điều còn lại sau chiến tranh

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Hữu Lễ thường kể lại những câu chuyện chiến đấu cho thế hệ trẻ ở quê nhà. Với ông, việc được trở về sau chiến tranh là một may mắn, bởi rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Câu chuyện này có thể dùng làm chủ đề “Kỷ vật chiến trường – ký ức người lính”, nhấn mạnh giá trị của hòa bình và sự tri ân đối với những người đã hy sinh.

Thông điệp tuyên truyền:

“Mỗi kỷ vật từ chiến trường đều mang theo một phần ký ức của người lính và câu chuyện về những đồng đội đã hy sinh. Trân trọng những ký ức ấy cũng là trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn