Anh Hậu
BÓNG CÂY GIỮA TRƯA NẮNG
Mùa khô năm ấy khắc nghiệt đến mức mặt đất nứt ra từng đường dài. Những người lính hành quân giữa trưa nắng gần như kiệt sức vì thiếu nước.
Đơn vị anh Hậu dừng chân dưới một cây đa lớn bên triền đồi.
Đó là bóng mát hiếm hoi giữa vùng đất cháy nắng.
Anh Hậu là người nhỏ con nhưng rất khỏe. Mỗi lần nghỉ chân, anh thường nhường chỗ mát cho thương binh hoặc những chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ.
“Ngồi đây đi, tôi quen nắng rồi,” anh cười.
Giữa chiến tranh, những điều nhỏ bé như vậy cũng đủ khiến người ta thấy ấm lòng.
Một buổi trưa, khi cả đơn vị đang nghỉ dưới gốc cây thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.
Mọi người lao đi tìm chỗ trú.
Riêng một chiến sĩ trẻ vì quá mệt nên không chạy kịp.
Anh Hậu quay lại kéo đồng đội vào hố tránh bom.
Quả bom đầu tiên nổ ngay bên triền đồi.
Đất đá và khói bụi phủ kín cả khoảng trời.
Người chiến sĩ trẻ sống sót.
Còn anh Hậu mãi mãi nằm lại dưới bóng cây năm ấy.
Nhiều năm sau, cây đa bên triền đồi vẫn đứng đó tỏa bóng mát giữa nắng gắt.
Người dân quanh vùng gọi đó là “cây bộ đội”.
Bởi họ tin rằng dưới tán cây ấy vẫn còn bóng dáng một người lính trẻ từng lấy chính thân mình che chở cho đồng đội.



