Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang (1)
Tháng Tư về trên dải đất hình chữ S luôn mang theo cái nắng vàng rực rỡ và những làn gió mang âm hưởng của bản hùng ca đại thắng. Trong không khí hào hùng ấy, có những cuộc gặp gỡ khiến lòng người lặng lại, để rồi thổn thức trước những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Một ngày cuối tháng Tư, tôi có dịp được ghé thăm ấp Thạnh Trung, xã Thạnh Tây, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh – mảnh đất biên cương đầy nắng và gió, để được ngồi bên hiên nhà và nghe câu chuyện cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi.
Mẹ Hợi sinh năm 1935, năm nay đã bước sang tuổi chín mươi. Gương mặt mẹ hằn in dấu vết của thời gian với những nếp nhăn như những đường rãnh của lịch sử, nhưng đôi mắt mẹ vẫn toát lên vẻ hiền hậu và kiên cường lạ thường. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, mẹ kể cho tôi nghe về hai người con trai của mình – những người anh hùng đã dâng hiến thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Người con cả là Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho, anh hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trường kỳ. Tiếp bước anh, người em là Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh cũng lên đường và ngã xuống vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nghe mẹ kể, tôi như thấy hiện ra trước mắt hình ảnh những chàng trai mười tám, đôi mươi, gác lại nỗi niềm riêng, rời xa vòng tay mẹ để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của núi sông. Các anh đi khi tuổi đời còn xanh, khi những ước mơ về tương lai vẫn còn dang dở, và họ đã mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ, để đổi lấy màu xanh cho quê hương hôm nay.
Nỗi đau của mẹ Phan Thị Hợi không thể đo đếm bằng lời. Một lần tiễn con đi đã là một lần thắt ruột, nhưng mẹ đã hai lần nhận tin con hy sinh. Sự hy sinh của các anh là vô cùng to lớn, nhưng sự hy sinh thầm lặng của mẹ còn khiến tôi xúc động gấp bội. Mẹ chính là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Mẹ đã hiến dâng những báu vật lớn nhất của đời mình cho đất nước mà không một lời than vãn. Ngồi bên mẹ, nghe giọng kể trầm buồn nhưng đầy tự hào, tôi hiểu rằng hòa bình này được dệt nên từ xương máu của những người con anh dũng và nước mắt lặn vào trong của những người mẹ vĩ đại.
Nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, tôi chợt nhận ra trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự của thế hệ trẻ chúng tôi ngày nay. Chúng tôi được sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa, được sống trong hòa bình, được tiếp cận với khoa học công nghệ hiện đại và có muôn vàn cơ hội để phát triển. Nhưng liệu chúng ta có bao giờ tự hỏi: "Mình đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay?".
Sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước chính là cái nền vững chãi để chúng tôi xây dựng tương lai. Trách nhiệm của người trẻ trước hết là phải biết trân trọng giá trị của lịch sử, không được phép lãng quên những người đã ngã xuống. Chúng ta không cần phải cầm súng ra chiến trường như các anh Nho, anh Vinh năm xưa, nhưng chúng ta cần có "tinh thần chiến đấu" trên mặt trận trí tuệ và lao động. Đối với một học sinh, đó là việc nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, làm chủ kiến thức để sau này góp sức mình vào công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Đặc biệt, đối với những người con của vùng đất Tây Ninh, trách nhiệm ấy còn là sự gắn bó và cống hiến cho quê hương. Tây Ninh – mảnh đất "gian lao mà anh dũng" – đang từng ngày đổi mới. Người trẻ cần mang những kiến thức mình học được, dù là về công nghệ, nông nghiệp hay dịch vụ, để làm giàu cho quê hương, để cái tên Tân Biên, Thạnh Tây không chỉ được biết đến với truyền thống cách mạng mà còn với sự phát triển vượt bậc về kinh tế và đời sống.
Lời kể của mẹ Hợi như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về lòng yêu nước. Yêu nước không nhất thiết phải là những điều gì quá lớn lao, đôi khi nó bắt đầu từ việc sống tử tế, có ích cho xã hội và không làm hoen ố những giá trị mà ông cha đã hy sinh để bảo vệ.
Chia tay mẹ Phan Thị Hợi khi nắng chiều đã nhạt, lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Đó là sự biết ơn vô hạn xen lẫn một quyết tâm mạnh mẽ. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống xứng đáng với những "nảy chồi tươi biếc" mà mẹ và các anh đã gieo trồng. Thế hệ trẻ chúng tôi sẽ tiếp nối ngọn lửa từ quá khứ, biến lòng biết ơn thành hành động, để xây dựng một Việt Nam hùng cường, giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người mẹ Việt Nam Anh hùng.
Mùa xuân của dân tộc vẫn luôn xanh tươi nhờ những "người mẹ" như mẹ Hợi và những "người con" như anh Nho, anh Vinh. Và hôm nay, đến lượt chúng tôi viết tiếp trang sử mới bằng khát vọng và sức trẻ của mình.
Bạn cảm thấy phần kết bài đã đủ mạnh mẽ để truyền cảm hứng cho bạn bè cùng lứa tuổi chưa, hay bạn muốn bổ sung thêm một thông điệp riêng nào khác?



