Anh hùng Lực lượng vũ trang

anh hùng Bùi Văn thuyên

NGƯỜI ANH HÙNG VỚI TRÁI TIM THÉP

Tây Ninh07/05/2026Lê Đỗ Phương Anh (Trường THCS Nguyễn Thị Bé)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về người anh hùng Bùi Văn Thuyên hiện lên như một biểu tượng của ý chí bất khuất. Ông sinh năm 1941 tại xã Thái Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tam, người thanh niên ấy đã sớm giác ngộ cách mạng và trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, anh hùng Bùi Văn Thuyên đã để lại những con số khiến hậu thế phải nghiêm mình khâm phục: Trên 1000 trận đánh lớn nhỏ (từ năm 1961 đến năm 1975), 9 lần bị thương nặng và mang trên mình tổng cộng 72 vết sẹo chiến tranh, diệt hang tram tên địch (riêng giai đoạn du kích địa phương ông đã diệt hơn 700 lính Mỹ và ngụy), phá hủy 21 xe quân sự, đánh sập 4 cầu cống. Ông được tuyên dương anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 20/12/1971.

Cuộc đời binh nghiệp của ông gắn liền với kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trải qua các mốc thời gian:

Giai đoạn 1961 - 1963: Ông nhập ngũ vào đơn vị bộ đội tỉnh Tây Ninh. Trong giai đoạn này, ông tham gia 13 trận đánh, cùng đơn vị diệt hàng tram tên địch, riêng ông diệt 8 tên và 3 súng.

Giai đoạn 1964 - 1968: do yêu cầu nhiệm vụ, ông được điều về làm xã đội phó (sau là xã đội trưởng) xã Thái Bình. Ông trực tiếp xây dựng đội du kích, vận động nhân dân bám lòng chiến đấu.

Giai đoạn 1969-1970 (chiến tích: “nhét ruột vào bụng”): đây là thời điểm ác liệt nhất:

Giữa tháng 1/1970: Trong một trận phục kích tại Bàu Sen, ông bị trúng đạn M79 khiến bụng bị xé toạc, ruột đổ ra ngoài. Với ý chí phi thường, ông đã tự tay nhét ruột vào bụng, dung dây rừng và bang buộc chặt lại để tiếp tục bắn hạ 3 tên Mỹ trước khi ngất đi. Hành động này đã trở thành huyền thoại về “Người lính thép”.

Năm 1971 – 1975: Ông tiếp tục chỉ huy lực lượng du kích địa phương, thực hiện chiến tranh tiêu hao, gài mìn, phá hủy xe cơ giới địch trên các tuyến đường 13 và 22, góp phần vào thắng lợi chung của chiến dịch giải phóng tỉnh nhà và đại thắng mùa xuân năm 1975.

Anh hùng Bùi Văn Thuyên không chỉ đánh giặc bằng súng đạn mà còn bằng một tinh thần thép không gì lay chuyển nổi. Sau chiến tranh, ông trở về đời thường tại ấp Chòm Dừa, xã Thái Bình, sống giản dị như một người nông dân thực thụ nhưng những vết sạo trên cơ thể ông vẫn mãi là những “tấm huân chương” sống động nhất về thời kì mà mỗi tiếng gió thổi qua đồng lúa đều mang mùi khét của thuốc súng và hơi ấm còn sót lại từ chính những người lính đã ngã xuống vì quê hương, là những tháng năm mà trái tim người mẹ héo úa là trang sử đẫm máu và nước mắt rơi mà từng câu chuyện đều là lời kể về sự hi sinh mất mát nhưng vẫn tỏ sáng sự kiên định về một niềm tin không bao giờ có thể bị dập tắt, giai đoạn khốc liệt mà mỗi bước đi của dân tộc đều in dấu bùn lầy và máu nhưng chưa một phút giây ngừng hướng về ánh sáng độc lập ở phía cuối con đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn