ANH HÙNG CAO VĂN HẬU
ANH HÙNG CAO VĂN HẬU
ANH HÙNG CAO VĂN HẬU
Cao Văn Hậu sinh năm 1950, dân tộc Kinh, quê ở xã Khai Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An, nhập ngũ tháng 4 năm 1968. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là trung sĩ, tiểu đội trưởng công binh thuộc đại đội 4 tiểu đoàn 2 trung đoàn 229 Bộ tư lệnh Công binh, đoàn viên Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.
Từ năm 1969 đến tháng 5 năm 1970, Cao Văn Hậu chiến đấu ở Quảng Nam, là chiến sĩ bộ binh thuộc sư đoàn 2. Trong chiến đấu, đồng chí bị thương nặng, sức khỏe bị giảm nhiều. Sau khi điều trị và an dưỡng, đơn vị giải quyết cho về phục viên, nhưng Cao Văn Hậu xin ở lại phục vụ quân đội.
Từ tháng 4 năm 1971 đến tháng 2 năm 1972, Cao Văn Hậu tham gia mở đường 13, đường 9B. Tuy sức khỏe yếu, công việc chuyên môn bỡ ngỡ, nhưng Cao Văn Hậu luôn dẫn đầu về ngày công, phát huy nhiều sáng kiến như làm bàn trang cào đất, làm cào kéo đá...., đưa năng suất bình quân đầu người của tiểu đội từ 5 mét khối lên 9 mét khối một ngày công. Tiểu đội đồng, chí đạt năng suất làm đường cao nhất trung đoàn.
Trong khi làm đường, địch thả nhiều mìn vướng nổ. Việc phá mìn rất nguy hiểm, thường xuyên đe dọa tính mạng đồng đội. Cao Văn Hậu luôn xung phong dẫn đầu tổ phá mìn, đồng chí đã phá được gần một trăm quả, có tác dụng động viên lôi cuốn mọi người noi theo. Từ tháng 3 năm 1972 đến tháng 11 năm 1972, Cao Văn Hậu chiến đấu ở Quảng Trị. Trong điều kiện địch đánh phá ác liệt, đồng chí không quản ngại gian khổ, hy sinh, tham gia chiến đấu hàng chục trận, trận nào cũng dũng cảm, mưu trí, hoàn thành xuất sẳc nhiệm vụ. Ba lần bị bom vùi lấp, bị sức ép nặng, đồng chí đều không rời trận địa, tiếp tục chiến đấu. Cao Văn Hậu đã góp phần cùng đơn vị tiêu diệt hàng trăm tên địch. Riêng đồng chí diệt 7 tên, bắt 1 tên.
Đầu tháng 5 năm 1972, tiểu đội Cao Văn Hậu làm nhiệm vụ dẫn xe tăng vào đánh điểm cao 21. Khi qua ngầm, mặc cho pháo địch bần dứ dội, để bảo đảm an toàn cho xe tăng, đồng chí vẫn xung phong lội trước dò mìn và dẫn đường. Khi bước vào chiến đấu, trước hỏa lực địch bắn rất dữ, đồng chí đã gỡ được 4 quả mìn chống tăng. Khi pháo thủ số 2 trên xe tăng bị thương, Cao Văn Hậu nhanh chóng vào thay thế và thao tác tốt.
Đợt chốt giữ thành Quảng Trị từ ngày 12 đến ngày 25 tháng 7 năm 1972, mặc cho địch đánh hàng trăm quả bom, hàng nghìn quả đạn pháo vào trận địa, đồng chí bị bom vùi lại vùng dậy, động viên anh em, dũng cảm chiến đấu, đánh lui nhiều đợt phản kích của địch.
Đặc biệt, ngày 23 tháng 7 năm 1972, khi thấy một toán địch mặc giả bộ đội ta, đang bò sát vào thành định cắm cờ, Cao Văn Hậu dẫn 2 chiến sĩ xuất kích, bất ngờ tiến công địch, diệt 7 tên, bắt 2 tên, đập tan âm mưu của chúng.
Nhiều lần, đồng chí xông vào nơi địch đang đánh phá, bới hầm sập, cứu được 7 đồng chí. Trong khi đang chiến đấu, đồng đội bị thương, mặc cho quân địch bắn dữ dội, Cao Văn Hậu vẫn bình tĩnh băng bó cho 9 đồng chí và cõng về phía sau an toàn. Có lần đạn pháo nổ gần, Cao Văn Hậu lấy thân mình che cho thương binh. Nhiều lần, đồng chí cõng thương binh vượt qua sông Quảng Trị dưới làn đạn pháo địch, bảo đảm an toàn.
Cao Văn Hậu luôn chú trọng xây dựng đơn vị tiến bộ về mọi mặt, khiêm tốn, giản dị, được mọi người yêu mến.
Đồng chí được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhất, 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhì, nhiều bằng khen, giấy khen.
Ngày 23 tháng 9 nãm 1972, Cao Văn Hậu được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.


