Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Anh hùng Cù Chính Lan – Cánh chim đầu đàn của lực lượng du kích Tây Bắc

Cù Chính Lan

Lai Châu17/07/2026Khoàng Văn Doanh (Ban thanh niên công an tỉnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LIỆT SĨ CÙ CHÍNH LAN – DŨNG SĨ DIỆT XE TĂNG VÀ NGỌN CỜ TIẾN CÔNG TRÊN CHIẾN TRƯỜNG TÂY BẮC

PHẦN I: THÔNG TIN NHÂN CHỨNG VÀ BỐI CẢNH LỊCH SỬ

1. Thông tin định danh nhân chứng

  • Họ và tên nhân chứng: Cù Chính Lan (trong một số tài liệu dân gian đôi khi gọi chệch là Cù Chính Bính).

  • Năm sinh – Năm hy sinh: 1930 – Hy sinh ngày 29 tháng 12 năm 1951 (đầu năm 1952).

  • Phân loại nhân chứng: Anh hùng Liệt sĩ Lực lượng Vũ trang Nhân dân – Chiến sĩ bộ binh xuất sắc, ngọn cờ đầu trong phong trào diệt giặc lập công của Quân đội nhân dân Việt Nam.

  • Đơn vị công tác thời kỳ kháng chiến: Tiểu đội trưởng Bộ binh thuộc Trung đoàn 66, Đại đoàn 304 (Đại đoàn Vinh Quang).

  • Quê quán: Xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống hiếu học và cách mạng.

  • Mô tả hình ảnh nhân chứng: Phù điêu và tranh vẽ lịch sử khắc họa hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi Cù Chính Lan với thân hình rắn rỏi, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt rực sáng quyết tâm; tay cầm chắc quả lựu đạn giật kíp, dũng cảm trèo lên gầm nắp xe tăng địch giữa mưa bom bão đạn trên đường số 6.

  • 2. Bối cảnh lịch sử Chiến dịch Hòa Bình và hướng tiến quân Tây Bắc (1951 – 1952)

    Cuối năm 1951, sau những thất bại nặng nề trên các chiến trường, thực dân Pháp dưới sự chỉ huy của Tướng De Lattre de Tassigny đã tung lực lượng cơ động tinh nhuệ đánh chiếm Hòa Bình. Âm mưu của địch là thành lập "Xứ Mường tự trị", chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, đồng thời bịt kín con đường huyết mạch nối liền căn cứ địa Việt Bắc với miền Trung và miền Nam. Thực dân Pháp coi Hòa Bình là một "thay đổi chiến lược" nhằm giành lại thế chủ động trên chiến trường Bắc Bộ.

    Trục Đường số 6 (nối Hà Nội – Hòa Bình – Tây Bắc) trở thành tuyến hành lang vận tải quân sự sinh tử của quân Pháp. Để bảo vệ tuyến đường này, địch bố trí hàng loạt xe tăng, xe thiết giáp cùng các đơn vị âu phi tuần tra liên tục, biến tuyến đường thành "bức tường thép" hòng ngăn chặn mọi sự xâm nhập của bộ đội ta.

    Trước tình hình đó, Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định mở Chiến dịch Hòa Bình (từ tháng 12/1951 đến tháng 2/1952) nhằm tiêu diệt sinh lực địch, đập tan tuyến phòng thủ Đường 6 và giải phóng vùng đất Tây Bắc hiểm yếu. Trận đánh trên Đường 6 và trận đánh đồn Giang Mỗ đã ghi dấu chiến công bất tử của người chiến sĩ trẻ Cù Chính Lan.

    PHẦN II: HÀNH TRẠNG CHIẾN ĐẤU VÀ NHỮNG CHIẾN CÔNG PHÁT HUY TINH THẦN TIẾN CÔNG

    1. Thân thế và con đường dấn thân cách mạng

    Sinh ra tại vùng đất Quỳnh Lưu, Nghệ An, Cù Chính Lan sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc Pháp xâm lược, nhân dân lầm than vất vả. Năm 1950, khi vừa tròn 20 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông hăng hái nhập ngũ vào lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam.

    Trải qua những ngày tháng rèn luyện gian khổ trong quân ngũ, Cù Chính Lan luôn thể hiện tinh thần học hỏi, ý thức kỷ luật thép và lòng dũng cảm khác thường. Dù trong các buổi huấn luyện hay các trận phục kích gian khổ vùng trung du và đường vào Tây Bắc, ông luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất, trở thành chỗ dựa tinh thần tin cậy cho đồng đội.

    2. Chiến công "Dũng sĩ diệt xe tăng" trên đường số 6 (13/12/1951)

    • Tình huống trận đánh: Ngày 13 tháng 12 năm 1951, đơn vị của Cù Chính Lan nhận nhiệm vụ phục kích đoàn xe cơ giới của quân Pháp trên Đường 6 (đoạn Giang Mỗ, Hòa Bình). Đoàn xe địch gồm nhiều xe tăng và xe thiết giáp yểm trợ bộ binh di chuyển dưới sự bảo vệ hỏa lực rất mạnh.

  • Bất ngờ và thử thách: Khi trận đánh nổ ra, bộ đội ta đồng loạt nổ súng đánh thiệt hại nặng đội hình địch. Tuy nhiên, một chiếc xe tăng Pháp dẫn đầu vẫn kiên cố bắn phá dữ dội, cày xới mặt đất và chặn đứng đà tiến công của các mũi bộ binh ta. Hỏa lực từ tháp pháo xe tăng địch đe dọa trực tiếp đến tính mạng của hàng chục chiến sĩ.

  • Hành động anh hùng: Trong thời khắc quyết định, không hề nao núng, Cù Chính Lan xách quả lựu đạn và dao găm, lợi dụng địa hình đất đá bám sát mép đường. Bất chấp làn đạn đại liên quét rát mặt, ông dũng cảm lao ra, nhảy vọt lên gầm và tháp pháo chiếc xe tăng đang chạy.

  • Giây phút lịch sử: Nhận thấy nắp tháp pháo xe tăng đã bị đậy kín, Cù Chính Lan nhô người lên dùng dắt dao găm bậy nắp tháp pháo. Ngay khi nắp tháp pháo hé mở, ông nhanh tay giật kíp nổ quả lựu đạn rồi nhét thẳng vào trong buồng lái xe tăng địch, sau đó nhảy xuống hố đường. Một tiếng nổ lớn vang lên từ bên trong chiếc xe tăng, xích sắt ngưng trệ, chiếc "quái vật thép" bị tiêu diệt hoàn toàn tại chỗ. Hành động nhảy lên xe tăng diệt địch của Cù Chính Lan đã giải tỏa hỏa lực cho toàn đội hình, thúc giục đồng đội xông lên đập tan toàn bộ đoàn xe địch.

  • 3. Trận đánh đồn Giang Mỗ (29/12/1951) và sự hy sinh anh dũng

    • Nhiệm vụ nguy hiểm: Vài tuần sau chiến công diệt xe tăng, ngày 29 tháng 12 năm 1951, đơn vị ông tiếp tục tham gia trận tiến công đánh đồn Giang Mỗ – một cứ điểm phòng thủ kiên cố của Pháp bảo vệ vòng ngoài Hòa Bình.

  • Cuộc chiến cam go: Quân Pháp trong đồn dựa vào hệ thống lô-kốt bê tông kiên cố và hỏa lực súng máy dày đặc điên cuồng chống trả. Đội hình tiến công của ta gặp nhiều khó khăn, một số chiến sĩ thương vong do hỏa lực địch từ ổ súng máy trung tâm.

  • Ngọn cờ thúc giục đồng đội: Là Tiểu đội trưởng, Cù Chính Lan liên tục dẫn đầu tiểu đội xông lên gạt phăng rào gai, áp sát các công sự địch. Trong lúc dũng cảm xông lên tiêu diệt ổ hỏa lực địch, ông bị trúng mảnh bom và đạn của kẻ thù, bị thương rất nặng.

  • Giây phút hy sinh bất tử: Dù máu ra nhiều và thân thể kiệt sức, Cù Chính Lan vẫn không rời vị trí chỉ huy. Trên tay vẫn cầm chặt quả lựu đạn, ông dồn hết sức lực còn lại hô to thúc giục đồng đội: "Anh em xông lên! Tiêu diệt hết quân địch!". Tinh thần tiến công kiên cường của ông đã tiếp thêm sức mạnh mãnh liệt cho các chiến sĩ thừa thắng xông lên tiêu diệt hoàn toàn đồn Giang Mỗ. Cù Chính Lan đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên chiến trường khi tuổi đời mới tròn 21.

  • PHẦN III: VAI TRÒ LỊCH SỬ, Ý NGHĨA VÀ DI SẢN BẤT TỬ

    1. Vai trò trong Chiến dịch Hòa Bình và mở đường tiến quân Tây Bắc

    • Làm phá sản chiến thuật dùng "thiết giáp" của địch: Chiến công một mình đánh sập xe tăng Pháp của Cù Chính Lan trên Đường 6 đã đập tan huyền thoại về sự "bất khả xâm phạm" của xe tăng, xe thiết giáp Pháp trên chiến trường Việt Nam. Chiến công đó chứng minh rằng: với lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần xả thân, bộ binh Việt Nam hoàn toàn có thể chế ngự và tiêu diệt vũ khí hiện đại của đế quốc.

  • Thúc đẩy phong trào diệt giặc lập công: Tấm gương chiến đấu của Cù Chính Lan đã trở thành ngọn đuốc tinh thần, châm ngòi cho phong trào thi đua "Đánh giỏi, diệt gọn", "Thi đua diệt xe tăng, xe bọc thép địch" lan rộng khắp các đơn vị thuộc Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt các chiến dịch Hòa Bình, Tây Bắc 1952 và Điện Biên Phủ 1954.

  • 2. Tượng đài anh hùng được vinh danh đợt đầu tiên

    • Ngay sau khi hy sinh, ghi nhận những chiến công đặc biệt xuất sắc và tinh thần hy sinh oanh liệt, ngày 19 tháng 5 năm 1952, tại Đại hội Thi đua Cụm tác chiến Toàn quốc, liệt sĩ Cù Chính Lan đã được Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

  • Ông là một trong những chiến sĩ đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam được phong tặng danh hiệu cao quý này.

  • 3. Trường tồn cùng lịch sử dân tộc

    • Bảo vật trong lòng nhân dân: Tên tuổi của Anh hùng Cù Chính Lan đã đi vào lịch sử quân sự Việt Nam như một biểu tượng anh hùng ca bất tử. Tấm gương của ông được đưa vào sách giáo khoa, các bài học lịch sử để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý chí quật cường.

  • Di sản trên khắp mọi miền: Tên của ông được trân trọng đặt cho nhiều tuyến đường, phố chính, trường học tại Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Nghệ An, Hòa Bình, Điện Biên... Tượng đài Cù Chính Lan diệt xe tăng trên Đường 6 (Hòa Bình) mãi là địa chỉ đỏ ghi dấu một thời hoa lửa cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn