Anh hùng Cù Chính Lan – Người dũng sĩ đánh xe tăng trên Đường số 6
Tác giả: Lê Vân Hà

Trong Chiến dịch Hòa Bình (1951 - 1952), cuộc chiến đấu giằng co giữa ta và thực dân Pháp trên đường số 6 diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp huy động lực lượng cơ giới hiện đại, đặc biệt là xe tăng và xe bọc thép nhằm càn quét, chiếm đóng tuyến giao thông huyết mạch. Trong bối cảnh quân ta lúc bấy giờ còn thiếu thốn vũ khí chống xe bọc thép, hành động dũng cảm của anh hùng Cù Chính Lan (sinh năm 1930, quê ở Nghệ An) đã trở thành một kỳ tích lịch sử, đập tan huyền thoại về sự "bất khả xâm phạm" của xe tăng địch.
Ngày 13/12/1951, trong trận Giang Mỗ (Hòa Bình), quân Pháp mở cuộc càn quét lớn có xe tăng mở đường. Khẩu đội súng B40 của ta bị hỏng, chiếc xe tăng thiết giáp B2 của Pháp nghênh ngang xả súng máy dữ dội vào đội hình, đè bẹp sự kháng cự và chặn đứng đà tiến công của đại đội. Trước tình thế nguy cấp, Cù Chính Lan – khi đó là tiểu đội trưởng thuộc Đại đoàn 304 – đã dũng cảm xung phong một mình đánh xe tăng.
Anh lợi dụng các bờ bụi và hố bom, nhẫn nại bò áp sát chiếc xe tăng đang gầm rú. Khi xe tăng địch chạy qua, Cù Chính Lan bất ngờ nhảy vọt lên thành xe. Dù chiếc xe chao đảo và quân địch bên trong cố tìm cách hất anh xuống, anh vẫn giữ vững thăng bằng, rút kíp quả lựu đạn và nhét thẳng vào kẽ hở hỏa điểm trên xe. Tiếng nổ lớn vang lên, chiếc xe tăng bị tiêu diệt hoàn toàn tại chỗ, quân địch tháo chạy thục mạng. Trận đánh kết thúc thắng lợi, mở ra phong trào "đánh xe tăng bằng vũ khí thô sơ" trong toàn quân.
Đến ngày 29/12/1951, trong trận đánh căn cứ Cót Sờ, Cù Chính Lan bị thương rất nặng do đạn pháo nhưng vẫn không rời vị trí, tiếp tục chỉ huy tiểu đội chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Khi hy sinh, anh mới 21 tuổi. Năm 1952, Cù Chính Lan được Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và trở thành biểu tượng sáng ngời cho chí khí dũng cảm, sự sáng tạo và tinh thần xả thân của Anh bộ đội Cụ Hồ.



