ANH HÙNG DÂN TỘC BÙI THỊ THÊM
Có những cuộc đời đã hóa thân thành huyền thoại, không phải bởi những chiến công vang dội trên chiến trường, mà bởi ý chí thép đá được tôi luyện qua máu và lửa. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, người phụ nữ Việt Nam không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn là những chiến sĩ kiên trung nhất nơi đầu sóng ngọn gió. Trong số đó, bà Bùi Thị Thêm (sinh năm 1924), người con ưu tú của xã Vĩnh Phước A, huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang cũ (nay là xã Vĩnh Tuy tỉnh An Giang) hiện lên như một đóa hoa
ANH HÙNG DÂN TỘC BÙI THỊ THÊM
Có những cuộc đời đã hóa thân thành huyền thoại, không phải bởi những chiến công vang dội trên chiến trường, mà bởi ý chí thép đá được tôi luyện qua máu và lửa. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, người phụ nữ Việt Nam không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn là những chiến sĩ kiên trung nhất nơi đầu sóng ngọn gió. Trong số đó, bà Bùi Thị Thêm (sinh năm 1924), người con ưu tú của xã Vĩnh Phước A, huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang cũ (nay là xã Vĩnh Tuy tỉnh An Giang) hiện lên như một đóa hoa thép rực rỡ. Cuộc đời bà là minh chứng hùng hồn cho tinh thần bất khuất của dân tộc, một người mẹ anh hùng đã nén lại nỗi đau riêng để giữ trọn lòng trung thành với Tổ quốc.
Càng tìm hiểu về cuộc đời bà, chúng ta lại càng thấy nghẹn ngào trước những hy sinh quá đỗi lớn lao. Là một người phụ nữ, hạnh phúc lớn nhất là mái ấm gia đình, nhưng bà Thêm đã nén nỗi đau riêng để dâng hiến tất cả cho độc lập dân tộc. Việc cả chồng và hai con trai đều hy sinh là một sự mất mát tột cùng mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết. Đứng trước nỗi đau "tre già khóc măng non", bà không chọn cách gục ngã trong nước mắt mà biến đau thương thành hành động, tiếp tục bước đi trên con đường cách mạng mà những người thân yêu đã chọn. Đó là vẻ đẹp của một tâm hồn cao thượng, biết đặt nợ nước lên trên tình nhà, lấy sự nghiệp chung làm lẽ sống cho cuộc đời mình.
Điều khiến bất cứ ai cũng phải bàng hoàng và khâm phục nhất chính là bản lĩnh của bà trong lao tù thực dân. Ba lần bị bắt là ba lần bà phải đối mặt với những ngón đòn tra tấn tàn bạo nhất mà kẻ thù có thể nghĩ ra. Chúng dùng kim châm, chạy điện vào mười đầu ngón tay nơi tập trung những dây thần kinh nhạy cảm nhất của con người. Những nỗi đau xác thịt ấy tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai, nhưng trước người phụ nữ nhỏ bé ấy, mọi cực hình đều trở nên bất lực. Hình ảnh bà cắn răng chịu đựng, nhất quyết bảo vệ bí mật và chưa một lần để vũ khí rơi vào tay đối phương đã trở thành một huyền thoại về lòng trung thành. Sự im lặng của bà trước quân thù là một sự im lặng sấm sét, khẳng định rằng kẻ thù có thể giày xéo thân thể nhưng không bao giờ chạm được vào ý chí và linh hồn của một người chiến sĩ cách mạng.
Đáng trân trọng hơn cả là tinh thần chiến đấu không mệt mỏi của bà. Sau mỗi lần ra tù với thân thể đầy thương tích và sức khỏe suy kiệt vì đòn roi, bà Thêm không chọn cách nghỉ ngơi hay lùi bước. Bà lại tiếp tục dấn thân, bám dân, bám đất để hoạt động cách mạng. Ý chí ấy bền bỉ như mạch nước ngầm của vùng đất Kiên Giang, mạnh mẽ chảy trôi qua mọi gian khổ và thử thách. Cuộc đời bà minh chứng cho một chân lý: người chiến sĩ thực thụ là người không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh, dù trong bất cứ điều kiện khắc nghiệt nào.
Đứng trước tấm gương sáng ngời của bà, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự nhìn lại chính mình. Trong cuộc sống hòa bình hôm nay, khi đôi khi em còn than vãn trước những áp lực học tập nhỏ bé hay dễ dàng nản lòng trước một bài toán khó, hình ảnh mười đầu ngón tay rớm máu của bà chính là lời nhắc nhở đanh thép về nghị lực sống. Em hiểu rằng, nền hòa bình mà mình đang hưởng thụ đã được đánh đổi bằng máu xương và sự chịu đựng phi thường của những người đi trước. Từ đó, em tự hứa với bản thân phải nỗ lực rèn luyện, không ngừng học tập để trang bị kiến thức, xứng đáng với sự hy sinh của bà. Em nguyện sẽ sống trách nhiệm hơn, biết yêu thương gia đình và sẵn sàng cống hiến sức trẻ của mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Bà Bùi Thị Thêm chính là hiện thân rạng rỡ nhất của tám chữ vàng: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Tên tuổi và câu chuyện về cuộc đời bà sẽ mãi mãi là niềm tự hào của vùng đất Gò Quao, là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn để thế hệ trẻ như em biết sống có lý tưởng. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh đóa hoa thép kiên trung ấy vẫn sẽ luôn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam như một tượng đài bất tử về lòng yêu nước và ý chí con người.



