Anh Hùng Đặng Đinh Hồ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
- Anh Hùng Đặng Đinh Hồ -
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của chiến thắng Điện Biên Phủ, Anh hùng Đặng Đình Hồ sáng rực lên như một biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần hy sinh bất diệt. Là Trung đội phó thuộc Trung đoàn 57, Đại đoàn 304, ông đã viết nên những trang sử vàng tại phân khu Hồng Cúm bằng một ý chí sắt đá “còn người là còn chiến đấu”.
|
Sinh năm 1925 tại Thanh Bình, Thanh Chương, Nghệ An, trong cảnh quê hương bị giày xéo, chứng kiến xóm làng bị tàn phá, đồng chí Đặng Đình Hồ sớm nuôi chí căm thù giặc và quyết tâm đi theo cách mạng.
Năm 1950, anh gia nhập Trung đoàn 57, Đại đoàn 304. Từ những ngày đầu vào bộ đội, anh đã nổi bật bởi tinh thần xung phong, chiến đấu táo bạo, dù bị thương vẫn không rời trận địa. Chính sự gan dạ ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần, cổ vũ đồng đội thi đua lập công trong những năm tháng ác liệt.
Cuối năm 1953, đơn vị đồng chí Đặng Đình Hồ được lệnh hành quân từ Thanh Hóa qua Suối Rút theo đường 41 lên Mộc Châu, tiến vào Điện Biên.
Trận đánh ghi dấu ấn sâu đậm nhất của Anh hùng Đặng Đình Hồ diễn ra vào rạng sáng ngày 1/5/1954 tại khu C, phân khu Hồng Cúm. Với cương vị Trung đội phó Trung đội dũng sĩ, đồng chí Đặng Đình Hồ trực tiếp chỉ huy mũi nhọn tấn công quan trọng nhất. Nhiệm vụ của đơn vị là phải phá tan hệ thống rào thép gai dày đặc để mở đường cho đại quân tiến đánh vào trung tâm căn cứ địch.

Chiến sĩ xung kích của ta cắt các hàng rào giây thép gai mở đầu cho cuộc tấn công vào các vị trí của địch ở khu vực đồi C
Ngay từ những phút đầu, quân Pháp điên cuồng trút hỏa lực khóa chặt cửa mở, khiến nhiều đồng đội của ông hy sinh và bị thương. Trong tình thế hiểm nghèo, một quả pháo nổ gần đã khiến Đặng Đình Hồ bị thương rất nặng: hỏng mắt phải và tay phải bị yếu hẳn.
Tuy nhiên, thay vì rút về tuyến sau, ông đã thể hiện bản lĩnh “mạnh như hổ” khi nén đau đớn, một tay ôm súng, một tay chỉ huy anh em bám trụ sát mép rào. Khi bộc phá hết, ông bình tĩnh điều phối các tổ chiến đấu tận dụng từng gốc cây, mô đất để che chắn, chờ đợi tiếp ứng.
Chính sự kiên cường của ông đã giữ vững tinh thần cho toàn đội giữa mưa bom bão đạn. Khi đợt bộc phá tiếp viện đến, ông đã chỉ huy đơn vị đánh bùng nổ liên tiếp, mở toang “cánh cửa” thép của địch. Kết quả, đơn vị ông đã tạo đà cho quân ta xông lên làm chủ trận địa, góp phần bắt sống toàn bộ quân địch tại Hồng Cúm vào đêm 7/5, kết thúc thắng lợi chiến dịch lịch sử.
Với hai Huân chương Chiến công hạng Nhì, nhiều lần được khen thưởng và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956, tên tuổi Đặng Đình Hồ trở thành biểu tượng của ý chí “mở cửa” cho chiến thắng, của tinh thần quyết chiến quyết thắng làm nên bản hùng ca Điện Biên Phủ.
Sau khi rời tay súng để trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương xã Phong Thịnh, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, Anh hùng Đặng Đình Hồ vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất của một người lính Điện Biên năm xưa. Ông chọn cho mình một lối sống vô cùng giản dị, khiêm nhường, không bao giờ đòi hỏi đặc quyền hay quyền lợi riêng cho bản thân dù mang trên mình danh hiệu cao quý. Đối với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương hay tước vị, mà là được thấy đất nước hòa bình, quê hương đổi mới và con cháu được học hành thành tài.
Trong những năm tháng tuổi già, niềm vui lớn nhất của ông là được cống hiến cho cộng đồng và bồi dưỡng thế hệ trẻ. Ông thường xuyên dành thời gian tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại các trường học, kể lại những ký ức máu lửa nơi chiến trường Hồng Cúm với một tinh thần minh mẫn và đầy nhiệt huyết. Đặc biệt, hình ảnh ông cụ tóc bạc trắng tỉ mẩn ngồi giảng bài, dạy chữ miễn phí cho các cháu học sinh trong làng đã trở thành biểu tượng đẹp về tấm lòng của người Anh hùng thời bình, luôn lo lắng cho sự nghiệp giáo dục và tương lai của đất nước.
Về tâm niệm sống, đồng chí Đặng Đình Hồ luôn chia sẻ rằng “người lính không bao giờ nghỉ hưu trước trách nhiệm với dân”. Ông thường căn dặn con cháu và thế hệ trẻ rằng độc lập, tự do ngày nay được đổi bằng máu xương của biết bao đồng đội, nên mỗi người phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó. Dù trong chiến tranh hay thời bình, ông vẫn giữ vững đức tính tự lực cánh sinh, tích cực tăng gia sản xuất và gương mẫu trong mọi phong trào tại địa phương, minh chứng cho một cuộc đời “tận trung với nước, tận hiếu với dân” cho đến hơi thở cuối cùng.
Thông qua tấm gương của ông, thế hệ trẻ hôm nay được tiếp thêm nguồn sức mạnh để đối mặt với những “trận chiến” thời bình, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng giá trị tự do và không ngừng rèn luyện để viết tiếp những chương sử hào hùng cho dân tộc. Đặng Đình Hồ mãi là một “đóa hoa lửa” rực cháy, thôi thúc tuổi trẻ sống có lý tưởng, trách nhiệm và đầy khát khao cống hiến cho Tổ quốc Việt Nam.




